Gió hắt hiu len qua cửa sổ làm mấy cành lan trắng muốt khẽ đung đưa. Cánh hoa còn vương đọng những giọt nước mưa lất phất. Một mình lặng nhìn mưa rơi vụn vỡ. Từng giọt cà phê đắng ngắt đang rơi theo những tình khúc Trịnh sâu lắng và miên man. Em thấy lòng trống trải vô tận vì vắng anh. Bài hát Cà phê đắng và mưa của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung do ca sĩ Thanh Ngọc trình bày vang lên trầm buồn như xoáy sâu vào tim em những nỗi đau mà kỷ niệm đã ướt nhòa:

“Ngồi lặng thinh em một mình. Chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cà phê đắng. Cành hoa trắng mỏng manh rụng trên phím cây dương cầm như chính em buồn héo hắt những chiều mưa.

Em nhớ những ngày xưa khi ta bên nhau. Có những chiều mưa bất chợt như thế này, dãy hành lang nơi ký túc xá, anh bên chiếc đàn ghi ta và nghêu ngao hát “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ...” chỉ để dành riêng cho khán giả duy nhất là em mà thôi. Những lúc này chống cằm ngắm mưa bất giác quay lại nhìn anh, em thấy ánh nhìn sao mà xa xăm quá...

Những cảm cho tương lai, có gì đó rất đỗi mong manh như những hạt mưa. Không biết vì những cơn mưa hay lời bài hát mà khiến em buồn da diết? Anh hay bảo những lúc như thế này lại khiến anh nhớ lúc tình cờ quen em. Nơi góc quán thân quen có những chậu lan trắng muốt đung đưa, tiếng chuông gió leng keng đệm theo những tình khúc đang du dương và một tách cà phê ấm. Một tên con trai đã bạo dạn lại làm quen với em bằng nụ cười rất dễ mến. Anh ấn tượng với em ngay lần đầu tiên gặp và những lần sau đó vì cảm giác em có điều gì đó rất giống anh: trầm tư, yêu nhạc Trịnh và “đi” cà phê một mình. Tất cả những điều giản dị ấy bắt đầu một tình yêu đẹp...

Chỉ còn lại những khoảng trời đong đầy kí ức. Em không còn là cổ động viên ồn ào, náo nhiệt nhất trên khán đài mỗi khi đội bóng của trương thi đấu nữa. Vì đã vắng bóng tiền đạo xuất sắc nhất của riêng em. Em cũng thôi đi cái trò trẻ con, mỗi khi bệnh dù chỉ là cảm nhẹ cũng vờ ho khục khịt nhiều tiếng để được anh quan tâm, lo lắng nhiều hơn. Em cũng chẳng còn đọc thơ tình của Xuân Quỳnh để ai đó cảm mỗi khi nhâm nhi cà phê trong những cơn mưa dài lê thê...

 Không biết từ bao giờ mắt em cay xè. Bất giác em đưa tay ra hứng những giọt mưa lạnh buốt. Giá như còn anh, anh đã bảo: “Em lãng mạn quá không khéo lại cảm nữa!”. Những giọt nước tan chảy qua kẽ tay em và trôi tuột mất. Em biết sẽ chẳng bao giờ nắm giữ được chúng cũng như nắm giữ những yêu thương đã qua. Chỉ còn:

“Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần, là cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu. Cà phê đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng, không hiểu sao em chẳng khóc mà nhạt nhòa.

Đôi lúc anh bảo với em: Hương vị cà phê cũng giống như cuộc sống này em à! Nhiều khi ta phải sống thật chậm để tìm và cảm nhận hạnh phúc giản đơn đằng sau vị đắng của cuộc đời. Em khẽ cười và thầm nghĩ sao mà anh triết lý giống ông cụ non quá chừng. Đến bây giờ em mới lờ mờ hiểu những triết lý kia của anh.Mới nhận ra hạnh phúc cũng đã vụt khỏi tay em. Anh xa em nhẹ nhàng như cơn gió thoảng, nhẹ nhàng như lúc bắt đầu. Đơn giản anh không thể là vị ngọt hạnh phúc như anh thường bảo. Cuộc sống vội vã đã xoáy anh vào những danh vọng, nhưng những thứ ấy em chẳng có để níu giữ anh. Bao nhiêu lần em dặn lòng là đừng khóc mỗi khi nhớ anh quay quắt. Bao nhiêu lần thổn thức khi bắt gặp một bóng dáng giống anh lướt qua, em thấy cổ họng nghẹn đắng. Em chỉ biết:

“Bỗng vỡ òa vì những xót xa khi nhận ra mình rất nhớ. Ngỡ đã quên hình bóng thân quen mà hôm nay lại nhớ thêm.

Giá như em có đủ vô tình để quên đi những kỷ niệm ngày xưa, đủ vô tình để xóa nhòa những ký ức ra khỏi tim mình, để lòng không phải xót xa như thế này:

“Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi phai màu ký ức. Đã lâu rồi mà cứ hy vọng, anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong.

Mọi thứ rồi sẽ trôi vào quên lãng? Hay ở khoảng mông mênh của hy vọng em cứ mãi loay hoay với nỗi nhớ và đợi chờ?

“Ta lặng lẽ một mình cà phê đắng

Ôm suy tư gói trọn vào lòng

Mênh mông quá giọt buồn lê đễnh

Chỉ một mình nghe vị đắng vào tim”

Viết những dòng thơ này cho riêng mình. Em tin thời gian sức cho em thêm can đảm để quên anh! Lúc nào đó, em sẽ bình yên và nhẹ nhàng  khi cảm nhận vị đắng của cà phê. Và cho em thêm niềm tin để chờ giọt hạnh phúc giữa những ngày mưa!

Nghe bài hát tại đây

Ngọc Nho_ DH10C

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.