Nếu yêu mến nhạc sĩ Phạm Duy chắc hẳn ai cũng biết đến nhạc phẩm Tình ca. Tình ca là một trong những sáng tác để lại dấu ấn đậm nét trong lòng người thưởng thức bởi ý nghĩa bài hát sâu sắc lại nồng nàn hơi hướm thi thơ.

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Mẹ hiền ru những câu xa vời
À à ơi! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt nghìn năm thành tiếng lòng tôi, nước ơi
Tôi yêu tiếng ngang trời (Tôi yêu tiếng xa mờ)
Những câu hò giận hờn không nguôi (câu hò sưởi lòng bơ vơ)
Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi (mảnh tình đơn sơ)
Vững tin vào mộng đẹp ngày mai”

Yêu Tiếng Việt biết mấy mới có thể đúc kết những con chữ vô tri thành một linh hồn sống động. Tiếng Việt là linh hồn của dân tộc Việt Nam. Tiếng Việt phong phú, linh động, ngọt ngào thấm đượm vào lòng ta từ những thuở nằm nôi “Mẹ hiền ru những câu xa vời. À à ơi! Tiếng ru muôn đời”. “Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui”, đằng đẵng thời gian dài nô lệ dưới ách thống trị của giặc ngoại xâm thế nhưng ông cha ta đã miệt mài bảo vệ vẹn toàn tiếng nói dân tộc. Tiếng nói ấy, có khi thủ thỉ, tâm tình; có khi theo gió ru hời nuôi lớn bao tâm hồn dân Việt. Tiếng nói ấy ngọt ngào biến hình thành những nàng thơ, thành “những câu hò giận hờn không nguôi” để khắc khoải với nỗi “nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi” hay  “vững tin vào mộng đẹp ngày mai”.

 

“Một yêu câu hát Truyện Kiều
Lẳng lơ như tiếng sáo diều (ư diều) làng ta
Và yêu cô gái bên nhà
Miệng xinh ăn nói thật thà (à à) có duyên”...

 

Nói đến Tiếng Việt là nói đến thể thơ lục bát bất hủ, một sáng tạo độc đáo của người Việt Nam. Câu thơ lục bát sáng loáng bởi tài năng của những người dân lao động cần cù, chân quê, của đỉnh cao Truyện Kiều – quốc hồn, quốc túy dân tộc; mà vẫn gần gũi duyên dáng như “miệng xinh” “cô gái bên nhà” hay tiếng sáo diều ngân nga.


“Tôi yêu đất nước tôi, nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình
Nhìn trùng dương hát câu no lành
Đất nước tôi! Dẫy Trường Sơn ẩn bóng hoàng hôn
Đất miền Tây chờ sức người vươn, đất ơi
Đất nước tôi! Núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng
Lúa miền Nam chờ gió mùa lên, lúa ơi”

Dẫy Trường Sơn, đất miền Tây, núi rừng cao miền Bắc lửa thiêng… Việt Nam ta trải dài bởi tên những vùng quê thân mến. Làm sao không yêu được những mảnh đất anh hùng đã chở che cho dân tộc. Đất nước thái bình luôn chờ đợi những bàn tay vun xới, khai hoang, sức người kia sẽ biến đất cằn sỏi đá thành ruộng đồng bạt ngàn màu lúa xanh.

“Tôi yêu những sông trường
Biết ái tình ở dòng sông Hương
Sống no đầy là nhờ Cửu Long
Máu sông Hồng đỏ vì chờ mong
Người yêu thế giới mịt mùng
Cùng tôi ôm ấp ruộng đồng (ừ đồng) Việt Nam
Làm sao chắp cánh chim ngàn
Nhìn Trung Nam Bắc kết hàng (à hàng) mến nhau”

 

Ai ra sông Hương sao có thể không mơ màng cùng người con gái dịu dàng mà hoang dại. Nàng uốn mình từ đại ngàn vào tận lòng kinh thành linh thiêng. Không khí trầm mặc nơi đất thần Kinh pha vào sông Hương một thứ gì như là xa xăm, như là lưu luyến - biết ái tình ở dòng sông Hương là thế! Và hòa cùng Cửu Long, sông Hồng những dòng chảy ngọt ngào mang phù sa tưới mát nước Việt thân yêu.


“Tôi yêu bác nông phu, đội sương nắng bên bờ ruộng sâu
Vài ngàn năm đứng trên đất nghèo
Mình đồng da sắt không phai mầu
Tấm áo nâu! Những mẹ quê chỉ biết cần lao
Những trẻ quê bạn với đàn trâu, bé ơi
Tấm áo nâu ! Rướn mình đi từ cõi rừng sâu
Dắt dìu nhau vào đến Cà Mau, áo ơi!”

 

Chân lắm tay bùn, tấm áo nâu khoác trên thân mình đồng sắt – đấy là hình ảnh người dân quê tôi. Người Việt Nam cần cù, lam lũ với đất nghèo, ruộng vườn, với đàn trâu, tiếng sáo nhưng mạnh mẽ, anh hùng. Tấm áo nâu “Rướn mình đi từ cõi rừng sâu”, dắt dìu đến đâu sẽ mang sự sống lại đến đấy. Khẩn hoang, khai phá để nước Việt bây giờ trải dài đến tận Cà Mau thân yêu.


“Tôi yêu biết bao người
Lý, Lê, Trần... và còn ai nữa
Những anh hùng của thời xa xưa
Những anh hùng của một ngày mai.
Vì yêu, yêu nước, yêu nòi
Ngày Xuân tôi hát nên bài (ư bài) tình ca
Ruộng xanh tươi tốt quê nhà
Lòng tôi đã nở như là (ừ là) đoá hoa”...

 

Người Việt Nam – người anh hùng “của thời xa xưa”“của một ngày mai”. Yêu biết mấy những “Ruộng xanh tươi tốt quê nhà”, những người cần lao, lam lũ. Hơn bốn ngàn năm anh hùng tiếng nước ta, nhân dân ta, đất nước ta vẫn sừng sững một sức sống tràn trề. Bài hát đưa hồn ta bay bổng cùng tình yêu non nước ngàn đời.

Nghe bài hát tại đây

Khánh Chân - DH10C

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.