Mùa chia tay ai nấy cũng bịn rịn chuyền tay nhau cuốn lưu bút để viết ra những gì không thể nói thành lời… Lưu bút của tuổi xanh cũng như quyển nhật kí con con mà đáng yêu, chất chứa trong đó bao tâm tư. Nhạc sĩ Thanh Sơn đã nắm bắt được cái tâm lý ngây thơ, hồn nhiên của những cô cậu áo trắng mà sáng tác nên ca khúc Lưu bút ngày xanh. Cùng nằm trong dòng nhạc phẩm viết về lứa tuổi học trò nhưng trong ca khúc Lưu bút ngày xanh nhạc sĩ Thanh Sơn đều tạo cho chúng ta những cảm giác rất khác biệt so với những ca khúc: Ba tháng tạ từ, Nỗi buồn hoa phượng...

Ca khúc Lưu bút ngày xanh được trình bày bởi giọng ca trầm ấm của nam ca sĩ Ngọc sơn. Cả bài hát là một giai điệu đẹp, tràn đầy yêu thương, tiết tấu khoan thai, nhẹ nhàng. Nội dung bài hát da diết, sâu lắng rất dễ đi sâu vào lòng người và làm cho người nghe nhớ mãi.

“Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi nhắc lại câu chuyện buồn

Trường còn kia, ôi mái đổ tường rêu nơi kỷ niệm êm ái

Đâu dư âm của tiếng nói ngây thơ

Ngày hai đứa dìu nhau đến sân trường

Cùng đuổi bướm hái hoa trên cuối đường

Tiếng cười vạn tình thương”.

Vào một buổi chiều tĩnh mịch, tôi đến sân trường. Những cánh phượng đỏ rơi đầy khắp lối đi. Ngơ ngác nhìn sân trường vắng lặng, nghe chú ve sầu kêu rả rích, một thoáng đượm buồn làm se se tâm hồn tôi. Nhặt cánh phượng đỏ thắm trên triền cỏ xanh, nơi tôi và ai đó vẫn thường ngồi sau mỗi buổi tan trường, nhìn cảnh trời vàng nắng lòng bỗng thấy nao nao, rồi chợt hiện về trong tôi hoài niệm của một thời dấu yêu.

Tôi mơ màng gợi nhớ quá khứ xa xăm. Vẫn không gian này, một buổi sáng ngày kia, tôi và ai đó nhẹ nhàng trên từng lối đi, cánh phượng đỏ trên tay đong đưa như tình tôi điểm vừa. Và có lẽ mối tình đầu khờ khạo, ngây ngô của tôi vẫn thầm lặng chôn chặt vào tận cõi lòng, để giờ đây khi xa nhau, tôi lại nuối tiếc nhìn thời gian trôi xa.

“Và thuở ấy biết bao nhiêu buồn vui gói trọn trong tuổi đời

Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ, như một nụ hoa trắng

Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ

Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò

Người em gái mến thương nơi chốn nào

Bao giờ mình gặp nhau?”

Cũng như chiều nay, một buổi chiều cô tịch, ánh hoàng hôn sắp tắt, tôi vẫn lang thang tìm chút dư âm của một thời đã qua. Mùa hè như đọng lại trong tôi một cảm giấc miên man gợi buồn. Cái quá khứ một thời cắp sách đến trường với mối tình đầu thầm lặng để tình mãi bơ vơ càng làm cảnh và người nơi đây buồn hơn. Chùm phượng vĩ ngày xưa em cầm để tình tôi ngây ngô, ôm ấp vào lòng nhưng chẳng bao giờ dám ngỏ.

“Có những lần hoàng hôn rớt trên vai

Bước chân đi lòng nuối tiếc ai hoài

Nhặt hoa rơi mà không nói nên câu

Nhớ nhau vì đâu”…

Ai trong mỗi chúng ta rồi cũng sẽ yêu và tình yêu đầu đời luôn là mối tình trong trắng thơ ngây. Mối tình đầu bắt đầu với tôi là vậy! Âm thầm và lặng lẽ và chính những ngượng nghịu đầu đời đã trở thành hoài niệm mà chẳng bao giờ nhạt phai trong tâm hồn tôi. Nó để lại trong tôi một hương vị khó phai và cũng vì thế mà nó trở thành mối tình đẹp nhất trong tôi.

“Biết nói gì tình ta trót chia phôi

Khép tâm tư dành riêng mến một người

Ngày xanh ơi! Ngày xanh chết trong tim

Biết đâu mà tìm?”

Tôi đang mang trong mình một trái tim trẻ rực sáng những ước mơ, đâu đó trong trái tim ấy vẫn hằng khát khao một tình yêu, luôn ước mơ về một mối tình đẹp sẽ mỉm cười trong tôi. Vẫn quanh quẩn đâu đây hình bóng ai đó để khi lặng người tôi lại nghe nao nao trong tận đáy tâm hồn. Và nếu trang lưu bút chưa bao giờ mở ra hay còn để ngỏ thì ai ơi hãy biến nó thành một giấc mơ tuyệt đẹp của một thời chập chững nếm hương vị tình yêu.

“Người ơi, nhắc đến chi kỷ niệm xưa khiến lòng tôi bùi ngùi

Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau

Anh cài cành hoa tím

Hoa xưa đây nhưng bóng dáng em đâu

Dòng nhật ký đã ghi nuốt tâm tình

Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn kể lại chuyện buồn vui”.

Tuổi học trò luôn có những mối tình lặng câm như thế. Dấu yêu một thời dù không thành hình, nhưng vẫn là ký ức khó phai. Sau bao thăng trầm, nay ta về lại nơi ta bắt đầu đan dệt yêu thương, nhưng không thấy như em đâu, dưới hàng cây phượng rực đỏ giữa trời, bóng dáng em thật gần mà cũng thật xa xôi…

Đi sâu vào nội dung ca khúc, chúng ta mới cảm nhận được cái hay thật sự của nó. Cái hay của ca khúc không chỉ về nội dung mà nó còn rất thành công về nghệ thuật. Bằng những ca từ mộc mạc, giản dị nhưng da diết bài hát như có sức lôi cuốn người nghe đến kỳ lạ. Cách kết hợp giữa nhạc điệu và ca từ thật tinh tế, những nốt nhạc lúc thanh lúc trầm, lúc lên lúc xuống là những cung bậc của nỗi nhớ và tình cảm mà nhạc sĩ muốn gửi gắm vào ca khúc. Lời ca rất thực tế nó không ví von bay bổng nên người nghe rất dễ cảm nhận.

Sau mỗi lần nghe, ca khúc Lưu bút ngày xanh vẫn đọng lại trong lòng tôi một chút gì đó cứ miên man, day dứt mãi. Những ngày tháng tuổi học trò sẽ không bao giờ trở lại, chúng ta chỉ có thể chôn giấu nó trong trái tim hay ép kín trong quyển lưu bút mà thôi nên trong ca khúc, nhạc sĩ không thể không thốt lên rằng: “Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn kể lại chuyện buồn vui.”

Nghe bài hát tại đây

Kim Xuyến – DH10C

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.