Mẹ đã sống, đã hy sinh để mang đến cho cuộc đời ta những mùa xuân đầy hoa, đầy tiếng chim ca, đầy gió mát, đầy nắng ấm… Cớ gì ta lại cứ mãi buồn? Cớ gì ta không thể sống và đón nhận cuộc sống như đã từng đón nhận những mùa xuân.
"Đôi tay Mẹ" - Món quà nhỏ gửi đến Mẹ và những ai đang còn Mẹ trong ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3.

Mẹ mất, khi tôi đặt những bước chân đầu tiên vào trường cấp III. Niềm vui vì mình được vào học trường chuyên của tỉnh chưa kéo dài được bao lâu thì bao nỗi buồn tủi chợt ập đến. Nỗi buồn ấy đi cùng tôi một quãng đường dài của tuổi đôi mươi và dường như vẫn còn âm ỉ đến tận bây giờ. Rồi thời gian, mọi xúc cảm cũng nguôi ngoai phần nào, vậy mà mỗi khi nghe những bài hát về mẹ lúc nào tôi cũng khóc. Có lúc còn bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

     "Đôi tay mẹ" - khi nhìn thấy nhan đề single mới của Hà Trần - thần tượng âm nhạc lớn trong tôi, cứ nghĩ là nghe xong chắc là mình sẽ lại khóc. Vậy mà, thật kì lạ, lần đầu tiên sau bao năm mất mẹ, khi nghe một bài hát viết về mẹ, tôi có thể mỉm cười bình yên đón nhận sự trong trẻo, dịu êm thắp lên nơi trái tim mình...

 

Đôi tay mẹ bao tháng năm qua
Vẫn âm thầm, gieo mùa xuân trong trái tim ta
Đôi tay mẹ như tiếng ru êm, như cơn gió
Nâng cánh ước mơ

Đôi bàn tay sớm khuya bao mùa
Lặng thầm chăm chút
Đôi bàn tay thắp lên bao nụ cười
Xua đông giá tan
  

  "Đôi tay mẹ" - đến giờ tôi vẫn ao ước một lần được nắm lại đôi tay người để được cảm nhận trọn vẹn từng hơi ấm yêu thương. Khi xa mẹ, khi không có mẹ ở bên chăm sóc, yêu chiều, dỗ dành như ngày thơ bé, mới hay những ngày tháng vô tư mình để lỡ qua đi khi còn có mẹ kề bên giờ chẳng cách nào tìm lại được. Đôi tay thô ráp, chai sần vì chợ đời bon chen. Đôi tay vất vả, nhọc nhằn để tôi không phải tủi thân với bạn bè vì gia cảnh nghèo khó. Đôi tay lo lắng mướt mồ hôi mỗi khi tôi ốm đau. Đôi tay lặng thầm mỗi đêm đưa tôi vào giấc ngủ...

Đôi tay mẹ, thắp lên từng nụ hoa
Đôi tay gọi nắng hồng
Bừng lộc xanh
Từ yêu thương xuân đã theo về

Đôi tay mẹ vén vun lửa hạnh phúc
Đôi tay gọi én về
Trời yêu thương
Mùa xuân
Như đến từ đôi tay

Mẹ yêu...

     "Đôi tay mẹ" - tôi vẫn nhớ - đôi tay gầy guộc, đầy những vết chai. Vậy mà với đôi tay ấy, mẹ đã mang đến cho tôi một trời tin yêu và hạnh phúc. Đôi tay ấy chính là "mùa xuân", đã ươm những "nụ hoa", đã thắp lên màu "nắng hồng" cho cuộc đời tôi. Lời hát ấy ngân lên tưởng chừng lãng đãng, bay bổng mà với tôi là rất thật. Chính dòng nhựa yêu thương từ đôi bàn tay, từ tâm hồn, trái tim mẹ đã giúp tôi ngày một lớn khôn, trưởng thành, giúp tôi nhận ra những gì quý giá, những chân thành thực sự mà mình đang nắm giữ trong cuộc đời này.

       Mẹ đã không còn ở bên cạnh tôi nữa, nhưng bài học về sự hy sinh lặng thầm cho những người mà mình yêu thương, trân trọng sẽ luôn còn mãi theo tôi...

     "Đôi tay mẹ" - là những thăng hoa trong lời bài hát, trong giai điệu vui tươi, không ngừng lan tỏa mà nhạc sĩ Thanh Phương đã viết lên, cũng là những thăng hoa trong giọng hát kĩ thuật và đầy màu sắc của diva Hà Trần...

     "Đôi tay mẹ" - với tôi, còn như một lời nhắn nhủ giản dị: Mẹ đã sống, đã hy sinh để mang đến cho cuộc đời ta những mùa xuân đầy hoa, đầy tiếng chim ca, đầy gió mát, đầy nắng ấm... Cớ gì ta lại cứ mãi buồn? Cớ gì ta không thể sống và đón nhận cuộc sống như đã từng đón nhận những mùa xuân?

Nghe bài hát tại đây

Lâm Mộc - DH8C

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.