In bài này 

Sáng nay, một ngày không như mọi ngày, khi tôi bước ra khỏi cửa, trước mắt tôi tràn ngập không khí mùa thu lãng đãng “Nghĩa là nắng thì nắng, nhưng gió thì cứ như dịu dàng vuốt má ấy”. Ngay khoảnh khắc ấy tự nhiên giai điệu của “Ngày xưa Hoàng Thị” ào đến, ngân vang trong tôi. Tôi luôn thích những ca khúc giàu chất thơ và đẹp như phim thế này.

“Ngày xưa Hoàng Thị” nguyên là một bài thơ của Phạm Thiên Thư, trong một dịp tình cờ, bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Vào giai đoạn đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, bài hát đã từng gây xôn xao trong đời sống âm nhạc miền Nam. Cả thơ lẫn nhạc đều rất tuyệt vời...

Một câu chuyện về tình yêu học trò trong sáng, đẹp đến ngẩn ngơ như mơ - như thực. Và tôi lại bắt đầu thả hồn vào những giấc mơ giữa một ngày thực trong giai điệu bài hát ấy.

                        “Em tan trường về

                        Đường mưa nho nhỏ

                        Em tan trường về

                        Đường mưa nho nhỏ

                        Ôm nghiêng tập vở

                        Tóc dài tà áo vờn bay”

Trong những năm tháng học trò, chẳng có ai không thầm cảm mến một ai đó. Và chắc hẳn chẳng có ai chưa từng được (thầm) cảm mến. Tôi sẽ không bao giờ biết được điều này, nếu không phải lần lượt - một cách trực tiếp hoặc gián tiếp được sống trong những cảm xúc như thế. Và khoảng thời gian ấy thật sự đẹp, tôi đã bước qua những tháng năm học trò xanh ngời xanh như thế…

Có lẽ nhà thơ Phạm Thiên Thư đã từng trải qua những ngày xưa như thế, những ngày trên con đường trải nắng vàng, một chàng trai trẻ lẽo đẽo theo chân cô gái tên Ngọ có mái tóc dài xoã ngang vai… chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô gái hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết để rồi làm nên những vần thơ “Ngày xưa Hoàng Thị” lung linh và dễ thương đến thế.

                        “Em tan trường về   

                        Anh theo Ngọ về

                        Chân anh nặng nề

                        Lòng anh nức nở

                        Mai vào lớp học

                        Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ”

Qua thu, đông, xuân, hạ, cứ thế thôi, tình cảm học trò thanh khiết và mơ hồ, tựa như một thứ gì đó ngập tràn trong không khí, để tận hưởng, hít thở. Nhưng, chỉ thế thôi… Có cảm giác như bất kỳ điều gì khác đều có thể như đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm vỡ tan thứ không khí diệu huyền mờ ảo ấy.

                        “Bao nhiêu là ngày

                        Theo nhau đường dài

                        Trưa trưa chiều chiều

                        Thu đông chẳng nhiều

                        Xuân qua rồi thì

                        Chia tay phượng nở sang hè

                        Rồi ngày qua đi qua đi qua đi”

Khi cậu học trò ngày nào trở lại con đường cũ, mọi thứ vẫn mơ màng tựa hồ như xưa. Nhưng ngày nay hiển nhiên không phải là ngày xưa. Người xưa không còn và ngay cả cậu học trò ngày đó cũng chẳng còn nữa. Chỉ còn người đàn ông đi qua sóng gió cuộc đời để thốt lên:

                        “Xưa tan trường về

                        Anh theo Ngọ về

                        Nay trên đường này

                        Đời như sóng nổi

                        Xóa bỏ vết người

                        Chân người tìm nhau tìm nhau”

Và cũng chính lúc nhẩm theo những câu ấy, tôi lại thấy mình đang tìm về ngày cũ… quá khứ và thực tại càng đối nghịch nhau thì càng lẫn lộn nhau, không thể phân biệt được giữa tiếc nuối, niềm vui, giữa mơ và thực. Chìm vào khung cảnh “Ngày xưa Hoàng Thị”, tôi như cảm nhận được sợi mưa, vạt nắng với mọi giác quan. Rồi ngay lúc chìm trong câu chuyện của người xưa, tôi gặp lại tuổi hoa của mình. Không phải mọi chuyện tình học trò đều là lẽo đẽo theo nhau ngày mưa - ngày nắng… Trong câu chuyện của tôi, có cậu bạn hồi lớp năm trèo cây bằng lăng chỉ để hái một bó quả bằng lăng khô cho tôi… chơi đồ hàng. Có cậu bạn khác, lớp bảy, tự dưng đưa tặng một chiếc bút bi, chỉ để… bị tôi ngờ vực: “Cho tớ bút hết mực chứ gì?”...

Trong câu chuyện của bạn, có thể, là một cậu chàng quanh năm chỉ “bóng banh” bỗng đâu gù lưng cặm cụi tập ghitar chỉ để đàn bản nhạc mà ai đó yêu thích, hoặc một cô bạn luôn canh chừng chuyến xe buýt sớm mỗi ngày, chỉ để gặp ai kia…

                        “Xưa theo Ngọ về

                        Mái tóc Ngọ dài

                        Hôm nay đường này

                        Cây cao hàng gầy

                        Đi quanh tìm hoài

                        Ai mang bụi đỏ đi rồi

                        Ai mang bụi đỏ đi rồi

                        Ai mang bụi đỏ đi rồi”

Dẫu bụi đỏ không còn cũng như tuổi xanh đã đi xa thì những mảnh ký ức trong trẻo ngày nào vẫn ở lại mãi mãi như một khoảng xanh lấp lánh trong tim. Những ký ức đã đi qua thường luôn luôn để lại một dấu vết mà người ta phải tìm hoài.

Sáng nay, một ngày không như mọi ngày...!

Nghe bài hát tại đây

Lý Thu Hằng - DH12NV

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.