Có lẽ, từ ngay hôm nay, khi sắc thu bắt đầu đến bằng không khí một mùa tựu trường mới, khi những tân sinh viên bắt đầu nô nức về nhập học, khi sân trường rực rỡ những sắc hoa, khi bục giảng bắt đầu ngập một màu phấn trắng…thì cũng là lúc thu lại về với bao chờ đợi, bao ước mơ và hy vọng, cả sự kỳ vọng…

Nhìn những mùa thu đi

Ở miền quê chỉ có hai mùa mưa nắng mà nói về thu quả là vừa khách sáo vừa xa xỉ. Ừ thì thiên nhiên nơi vùng đất miền Tây Nam bộ này làm gì có sắc thu ? Những "trời thu xanh ngắt mấy tầng cao" trong bức tranh sơn mài cổ điển của Nguyễn Khuyến chỉ là một thương hiệu thu dành riêng cho nông thôn xứ Bắc. Hay lãng đãng cỡ "Đây mùa thu tới" thì cũng chỉ thấy "rét mướt luồn trong gió" trên trang thơ của nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới mà thôi.

Vậy mà, lòng vẫn hoài thu lắm. Đặc biệt là người cầm phấn, rưng rưng nhìn những mùa thu đi qua trên bục giảng. Hình như, người bình thường, mỗi một năm qua đi, tỏ ra ám ảnh với mùa xuân bao nhiêu thì người thầy lại có vẻ rất nhạy cảm với mùa thu. Ngẫm ra thì cũng có lý lắm chứ ? Chẳng hạn như, khi nghe một sáng thu của Thanh Tịnh thì cũng kịp nhận ra rằng lại một mùa tựu trường về. Mà mùa khai giảng bắt đầu thì những lứa học trò luôn dừng lại ở lứa tuổi ấy, chỉ có người thầy là mỗi mùa thu tới lại già thêm...

Đã mấy mùa thu rồi nhỉ ? Ngày còn thơ bé, cắp sách tới trường, say sưa với hè để thỏa thích đùa vui thì hóa ra thu đã từng là nỗi sợ trẻ con. Vậy là phải thức khuya dậy sớm với bài vở, vậy là phải nhọc nhằn với những ngày thi...Lớn hơn, thu lại là những lo toan. Thời bao cấp khó khăn, đến mùa tựu trường là bao nhiêu gánh nặng oằn vai bố mẹ. Và khi bước chân lên bục giảng, năm này sang năm khác, những mùa thu đến rồi đi lại là thước đo mái tóc trắng thêm vì bụi phấn. Thầy thì cứ già đi trong khi học trò thì cứ giữ mãi một màu trẻ trung như thế. Thi thoảng được an ủi khi có một ngày nào đó, học trò cũ về thăm, có đứa tóc cũng ít nhiều sợi bạc, mắt cũng suy tư nhiều trong vất vả mưu sinh...

Và cứ thế những mùa thu cứ đi qua...

 

"Ai quay trở lại mùa thu trước"

Nhưng mùa thu nay hoài lại thu xưa, có nhiều điều cũng băn khoăn chạnh lòng lắm lắm...Đã biết bao mùa tựu trường đến rồi đi, ngày ngày lật tờ báo quen thuộc ra, lật ngay vào trang quen thuộc với cái nghiệp của mình, bỗng bắt gặp ở đó bao hoài niệm về cái thời đã qua trong quá khứ. Lạ một điều là lẽ ra mình đã phải tiến rất xa chứ không phải cứ ngẩn ngơ với cái "thời tôi đi học" hồi năm nảo năm nào. Bạn đọc, những người có và còn cái tâm với nền giáo dục nước nhà, lạc quan tin tưởng cũng có nhưng lo âu, hoài nghi cũng lắm. Họ cứ nhìn về quá khứ và hỏi đâu rồi cái thời chúng tôi học "Quốc văn giáo khoa thư" ? Họ ngạc nhiên vì hồi xưa chúng tôi đâu có học thêm, đâu biết khái niệm chạy trường ? Cái gọi là tiêu cực trong thi cử sao mà xa lạ ? Lại nữa, cái để làm thước đo thành tích đâu có hình thức mà hão huyền như thế ? Và đau lòng nhức óc hơn là còn chăng "tiên học lễ hậu học văn" ? Là "Tôn sư trọng đạo" ? Bao nhiêu năm qua, lẽ ra ta đã bước những bước rất dài cùng bạn bè lân cận, nhưng rồi nhìn lại là sự tụt hậu, là sự hụt hẩng... Và ít nhiều đã có những người từng rất tâm huyết, bỗng trở nên hoài nghi và bị lung lay khi niềm tin và sự kỳ vọng bị thử thách nghiệt ngã...

Làm sao cho thu nay được trở lại thuở thu xưa ?

 

"Đây mùa thu tới, mùa thu tới"

Và rồi cũng như một quy luật tất yếu không thể khác. Mùa thu vẫn tới và đất trời vẫn tuần hoàn. Thu đi, thu lại trở về. Chỉ mong sự lặp lại phải là một mùa thu đẹp hơn, ý nghĩa hơn.

Có lẽ, từ ngay hôm nay, khi sắc thu bắt đầu đến bằng không khí một mùa tựu trường mới, khi những tân sinh viên bắt đầu nô nức về nhập học, khi sân trường rực rỡ những sắc hoa, khi bục giảng bắt đầu ngập một màu phấn trắng...thì cũng là lúc thu lại về với bao chờ đợi, bao ước mơ và hy vọng, cả sự kỳ vọng...

Và lúc ấy, lòng chợt mừng vì thật may là mình vẫn còn biết chờ đợi, biết hy vọng...Một khi cảm xúc chưa bị chai cứng, một khi tình cảm chưa bị bào mòn thì chắc chắn rằng mùa thu vẫn đẹp và sẽ đẹp. Vậy thì hãy cùng góp một chút gì đó của mình cho mùa thu, cho một mùa khai giảng mới mà biết bao mái đầu xanh đang háo hức tề tựu về bằng bao trang giấy trắng. Hãy cùng viết lên đó những gì đẹp nhất để mùa thu không chỉ còn những "chiếc lá vàng", những "áo mơ phai"...

Trình Chân

Khoa Sư Phạm

Trình Chân

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.