Hằng năm cứ vào những ngày cuối cùng của năm cũ tiết trời se lạnh, gió mơn man thổi buốt vào lòng người, một nỗi niềm lâng lâng khó tả. Guồng quay của thời gian cứ hối hả quay đều, quay đều và không bao giờ chờ đợi một ai. Những ngày cuối năm bận rộn với hầu hết tất cả mọi người, ai ai cũng tất bật mà ít ai tự hỏi rằng một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả lời được cho đến lúc “cát bụi lại trở về với cát bụi”. Một năm nữa lại sắp qua rồi, giữa dòng đời hối hả, bộn bề, ai trong chúng ta cũng đã có những lúc tưởng chừng đuối sức vì công việc và áp lực cuộc sống. 

Có khi nào chúng ta đã tự cảm nhận mình còn thiếu một điều gì đó rất quan trọng, phải chăng đó là những lúc cần được chia sẻ chân thành và trải lòng mình ra, một phút để nhìn lại mình, để thanh thản, để trở về với chính mình. Để khi những vòng kim đồng hồ khép lại trọn vẹn một năm là khi chúng ta ngồi nhìn lại chặng đường đã qua của mình.Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là yêu thương và bình yên đến lạ thường… Để rồi chợt nhận ra, đời người như một dòng sông, thấy là thẳng nhưng không phải thẳng; thấy là uốn khúc nhưng không phải cong; thấy là ngược dòng nhưng luôn xuôi chảy và có thể hiểu được cuộc sống là quãng đường hữu hạn không trải đầy hoa thơm và cỏ ngọt, không trải đầy hoa hồng như một câu chuyện cổ tích xa xưa...

Giữa thời khắc này, việc nhìn lại những việc đã xảy ra và nghĩ về những điều sắp tới khiến mỗi người có cảm giác hồi hộp và háo hức lạ kỳ. Một năm qua đi, chúng ta đã làm được gì, chưa làm được gì và định hướng xem cần phải làm gì trong một năm mới đến. Con đường dẫn đến hạnh phúc, thành công không ở đâu xa mà ngay chính trong con người mình. Tất cả những gì bạn cần lúc này, trong ngày cuối năm này, đó là một khoảng lặng để nhìn lại một năm đã qua, hồi tưởng lại những gì mình đã được hay mất trong một năm qua.

Sáng hôm nay cũng như thường lệ tôi vội vã đến cơ quan nơi mình làm việc, bỗng dưng thấy đôi mi lạ thường cay cay ở hai đầu khóe mắt. Tôi nhói con tim khi vô tình thấy một hình ảnh làm xao xuyến và thổn thức lòng mình. Các bạn sẽ ngạc nhiên vì sao tôi lại thổn thức đến nao lòng như vậy. À thì ra ánh mắt tôi vô tình chiếm trọn và đồng cảm với ông cụ bán vé số tuổi ngoài 80 với bộ quần áo rách trên mình, chiếc áo bạc màu hơn khi làn da sạm nắng đi liền trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn, tóc trắng tựa mây với ánh mắt ưu tư buồn bả hằn lên một nỗi niềm khó tả. Có lẽ ông đang rất lạnh và rất đói. Tôi dừng xe và hỏi thăm cụ thì ra ông sống một mình và chẳng còn ai là người thân của mình cả. Giọng nói khàn khàn, đôi mắt rưng rưng lệ, đôi tay run run và tôi cảm nhận có lẽ là ông đang rất đói. Tôi vội vàng gửi tặng ông cái bánh mì ngọt và chai sữa nhỏ mà tôi chuẩn bị dùng cho buổi sáng của mình rồi chúc ông sức khỏe và tôi tiếp tục đến cơ quan.... Vừa đi tôi vừa bất chợt nghĩ đến bản thân mình...

Thời tiết hôm nay tờ mờ loe hoe vài giọt nắng hồng len lỏi qua từng phiến màng trên cửa sổ, tôi trầm lắng ưu tư... Cuộc đời con người cứ dạt dào như những con sóng, lúc vỗ về tan tác mặt biển, lúc yên ả trầm lặng đến lạ kỳ. Một năm trôi qua có nhiều thành tựu, nhưng cũng có không ít lần thất bại. Chúng ta dễ dàng mỉm cười với thành công nhưng luôn chạy trốn những lần bị vấp ngã. Không sao cả. Tương lai là để tiến về phía trước, đừng để mình bị thụt lùi lại phía sau. Những buồn đau dai dẳng phải là thứ được loại bỏ đầu tiên trong hành trình đón chờ một năm mới với nhiều hy vọng mới hân hoan hơn trong quãng đường sắp đến.

 

Đối với quan niệm của bản thân tôi, năm mới đến, không nên rước thêm những phiền muộn vào mình. Hãy âm thầm nhớ ra những sai lầm từng phạm phải, những thương tổn đã từng gây ra cho nhau, cùng chân thành nhìn lại và nhủ lòng khắc phục chúng trong năm mới đến. Đó là cách để xoá đi nỗi buồn, hay cũng là cách để buông bỏ chúng thành công nhất để lòng mình có thể thanh thản.

Khi bắt nguồn tình cảm từ một trái tim khỏe mạnh và lành lặn, chúng ta có thể tự tin vào những thành quả yêu thương trong một năm mới đến. Hãy thắp lên ngọn lửa nhiệt huyết cho những hố than đã tàn tro. Một năm mới, khởi đầu mới, chúng ta có quyền tin vào những thành công dựa trên những nền móng cũ. Bất chợt mình nhận ra, dù có trải qua bao nhiêu thăng trầm, mất mát, đớn đau, buồn vui thì cuộc sống vẫn vô tình, vẫn hồn nhiên trôi đi và mọi thứ rồi cũng sẽ qua… Một ngày, hai ngày… rồi ba trăm sáu mươi lăm ngày… Tất cả đôi khi chỉ là một vùng để thơ thẩn, để thênh thang khi quay nhìn lại. Và yêu thương, sẻ chia, lòng vị tha, trắc ẩn... là điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Dù lặng lẽ hay ồn ào, một năm rồi cũng đang chuẩn bị qua đi. 365 ngày đã trôi qua với đủ đầy những hương vị và sắc màu của cuộc sống… vui có, buồn có, thành công có, thất bại có, hy vọng có và tuyệt vọng cũng có…

Thời gian làm mọi thứ già đi và bạc trắng. Cuối năm mọi người sẽ có thêm một tuổi nhưng lại có một năm để ngắm nhìn bản thân, ngắm nhìn mỗi người mình thương yêu để biết cho đi nhiều hơn. Người ta dùng ngày cuối năm như một nốt lặng trầm ngâm giữa những khoảnh khắc chuyển giao năm cũ và năm mới, và cũng là thời điểm dành cho một cái ngoái nhìn về những ngày vừa trôi qua. Tôi chỉ mong một năm khép lại, và những điều tốt đẹp và may mắn hơn sẽ mở ra. Mong an lành và bình yên cho một năm sắp tới với tất cả những người xung quanh tôi… Mong những lo lắng bớt đi trên nếp nhăn của những người thân,.... Mong ai ai cũng sức khỏe dồi dào quên đi bệnh tật… Mong niềm vui nối đuôi ghé thăm tất cả mọi người và bỏ quên bất hạnh, tuyệt vọng ở đằng sau… Mong nụ cười luôn hiện hữu khắp nơi và bỏ quên nước mắt, đớn đau ở lại… Mong may mắn luôn đồng hành trên con đường sắp tới… Mong 365 ngày tiếp theo sẽ sống mà không phải luyến tiếc… Mong một năm mới sẽ thật vui theo cách mọi người mong muốn…

“Nơi lạnh nhất không phải là nơi Bắc cực mà là nơi không có tình thương”

Dù cho tình cảm trao đi không được nhận lại. Dù cho bị phản bội sau nhiều ngày nắm chặt tay nhau. Dù cho khi nhận ra tim mình đã rách bươm và chằng chịch nhiều vết xước. Thay vì buồn khổ và hoài niệm, hãy học cách tự chăm sóc cho tim mình, tự ủi an bản thân, yêu thương mình và yêu thương rộng mở với những người xung quanh.

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất mã hóa tâm hồn”.

Lê Thái Nguyên - DH18LU

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.