TTO - Tôi sinh ra trong một gia đình mà người bố lại thiên vị những anh em trai của tôi hơn. Đó là một điều hết sức phổ biến ở gia đình Trung Hoa. Nhưng chắc bạn sẽ không tin điều đó sẽ xảy ra ở một nước Singapore hiện đại. Thất đáng buồn, nó vẫn tiếp diễn và tuổi thơ tôi trải qua trong nỗ lực làm hài lòng bố mẹ. Vậy mà dù có cố gắng bao nhiêu đi nữa, tôi vẫn thất bại.

Khi còn nhỏ, tôi luôn bị chối bỏ. Tôi mất niềm tin vào bản thân vì bố mẹ tôi luôn bảo tôi thật ngu ngốc khi so sánh với các người anh trai của mình  

Khi tôi lớn hơn, bố mẹ tôi ly dị. Mẹ bỏ rơi tôi và đi xa. Bố tái hôn. Chẳng chịu nổi không khí gia đình, tôi chôn mình vào công việc học tập, ít ở nhà hơn. Tôi học xuất sắc. Tôi trở nên nổi tiếng và có nhiều bạn. Dù sao, giao thiệp với nhiều người và lấp đầy chỗ trống bằng những người bạn là con đường tôi chọn để gạt bỏ cảm giác trống trải của mình. Tôi cũng cuốn vào công việc tình nguyện vì tôi nghĩ thế giới này quá buồn chán.

Bằng cách này hay cách khác, dù ở đâu tôi cũng làm điều gì thật khác. Thậm chí nếu cuộc sống chỉ là hành trình hướng về cái chết thì tôi cũng muốn nó thật ý nghĩa.

Tuy nhiên, mọi thứ chẳng giúp gì được cho tôi. Bạn bè đến rồi lại đi. Thậm chí, mẹ tôi cũng đã bỏ rơi tôi. Bố tôi chỉ muốn nhận một đứa con trai khác khi ông biết rằng đứa con đầu tiên của ông là nữ. Tôi bắt đầu có suy nghĩ có thể tôi không xứng đáng được yêu thương. Tôi đáng ghét vô dụng, và hoàn toàn thất bại.

Nhưng khi tôi nghĩ chẳng gì có thể tồi tệ hơn được nữa thì một người bạn đã rủ tôi đi chơi. Đó là một công viên khá đẹp nằm ở vùng ven. Tôi đã gặp em, một cô bé không thể chơi đùa như bạn bè xung quanh. Vậy mà em vẫn cười, nụ cười  thật tươi. Nó làm con tim tôi như vui trở lại. Tôi nói chuyện với em. Thật bất ngờ. Tôi và em đã tìm thấy được một sự đồng điệu đến kỳ lạ. Em cũng bị gia đình ruồng bỏ.

Đơn giản chỉ vì em bị liệt. Nhưng điều đó không ngăn cản được khát khao sống. Sống một cách trọn vẹn của em. Em đã tham gia nhiều hoạt động xã hội. Em đã cho những người bất hạnh thấy được trong bóng đêm vẫn luôn có ánh sáng, hãy thắp sáng nó và lan truyền đi cho căn phòng ấm lên. Cuộc sống là một ngọn đuốc, đừng bao giờ để tắt đi chỉ vì một ngọn gió nhỏ.

Tôi rất xúc động khi nghe điều đó và khóc. Tôi không thể không khóc. Tôi không thể tin rằng cuộc đời đã không công bằng với tôi. Tôi đã từng nghĩ đến cái chết. Em bất hạnh hơn tôi. Vậy mà em có một niềm tin vào cuộc sống thật mãnh liệt.

Tôi đã tìm được ý nghĩa của cuộc sống khi nhìn vào mắt em. Đôi mắt trong sáng thánh thiện đến kỳ lạ. Tôi không còn tự ti nữa. Tôi nhận ra rằng có nhiều người còn kém may mắn hơn tôi, vậy mà họ vẫn sống, vẫn yêu đời. Vì họ không muốn làm phiền lòng người thân. Tôi đã từng khóc vì gia đình.

Giờ tôi khóc vì tìm được mục đích sống của mình. Hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều hết sức nhỏ bé xung quanh ta. Có thể chỉ là một nụ cười với người lạ, như vậy bạn cũng đã cứu rỗi được một tâm hồn. Chẳng cần gì thật lớn lao. Vậy tại sao bạn phải tiết kiệm nụ cười như vậy nhỉ? Hãy cười để cuộc sống thêm ý nghĩa bạn nhé!

NHƯ BÌNH (Theo Teenadvicedonline)

e-News

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.