In bài này 

Thức dậy muộn, nhỏ Nhung hối hả chạy nhanh vào lớp, gật đầu chào thầy rồi đi thẳng vào chỗ ngồi. Khoảng 5 phút sau, nhỏ Nhung nhận ra lớp hôm nay thật lạ, một sự im lặng đến bất thường.


 Nhìn qua Nghĩa, nhỏ Nhung thấy nó không nhe cái răng khểnh trắng hiếu ra cười như mọi hôm, cả Lợi nữa, mọi lần nó hay lóc chóc, làm trò này trò kia sao hôm nay chỉ ngồi im mà che vở ngang mặt làm ra vẻ chăm chú lắm. Cả lớp đều im lặng đến đáng sợ, chịu không nổi nhỏ Nhung lấy chân đá vào chân "móm" Nương hỏi:

-          Lớp có chuyện gì vậy?

Nhỏ không chịu nói mà lắc cái đầu, làm cái đuôi gà quơ qua quơ lại thấy ghét. Lúc này nhỏ Thúy Anh mới chịu hành động, nhỏ đưa tay chỉ về phía Phương, Phương đang ngồi ở cuối lớp và lặng lẽ chùi nước mắt. Nhỏ Nhung không biết tại sao Phương khóc, hàng ngày nhỏ nhí nhảnh lắm mà, còn hay chọc người ta cười với cái dáng đi không đụng hàng của mình nữa. Ngoài ra, nhỏ còn là lớp trưởng kì cựu của lớp, đã từng cùng nhỏ Nhung "gánh vác" nhiều chuyện, có những lúc khó khăn, cực khổ nhỏ không khóc mà hôm nay nguyên nhân gì đã làm nhỏ buồn vậy? Nhỏ Nhung định hỏi nhiều lắm nhưng giờ đang là tiết học nên không dám, ngồi học mà nhỏ trong lòng không yên cứ lâu lâu lại nhìn Phương một cái. Không hiểu sao khi Phương khóc cả lớp lại không vui, tuy không biết là chuyện gì nhưng đứa nào cũng xôn xao.

-          Nè tui mà biết ai chọc lớp trưởng khóc là biết tay tui!

-          Đứa nào cả gan vậy ta?

-          Ê ê sao lớp trưởng khóc vậy?

Nhỏ Yến cũng mếu mếu, khều khều nhỏ Nhung:

-          Nè ông sao mà lớp trưởng khóc vậy?

Vấn đề quan trọng là an ủi và hỏi nguyên nhân tại sao lớp trưởng khóc được các bạn ưu ái trao cho nhỏ Nhung, vi hàng ngày nhỏ cùng nhóm f5 thân với lớp trưởng nhất. Giờ ra chơi cũng đến, ra đứng ngoài hành lang gió thổi tóc Phương bay nhẹ, vài sợi tóc lòa xòa vương vào đôi gò má nhỏ, Phương đứng đó mà đôi mắt hướng về nơi xa nào đó, nhỏ Nhung đi lại gần nhưng cũng không lên tiếng chỉ im lặng vuốt lên mái tóc dài mượt của Phương. Phương quay lại nhìn rồi vẫn im lặng, lúc này nhỏ Nhung không chịu được phải lên tiếng:

-          Nhỏ có chuyện gì vậy làm ta lo nãy giờ nè!

-          Không có gì đâu mà!

-          Không có chuyện gì mà nhỏ khóc? Nhỏ có biết cả lớp ai cũng lo lắng không?

-          Thật sao?- Phương nhìn nhỏ Nhung vẻ ngạc nhiên rồi mỉm cười.

Lúc này thì nhỏ Nhung không biết làm gì hơn là đứng bên cạnh đó và ...im lặng tiếp, cả lớp lại tiếp tục màn hai cảnh một là bí xị. Cam bí thư đứng lên nhìn thấy nhỏ lớp trưởng vẫn chưa vào thì bảo lớp im lặng rồi cất giọng nhỏ xíu (vì nhỏ đang đau họng):

-          Nè mai sinh nhật lớp trưởng mỗi bạn sẽ chuẩn bị những gì thật bất ngờ tặng cho nhỏ đó nghe!

Cả lớp gật đầu, nhỏ Phương đi vào thì thấy cả lớp im ru không ai nói gì tới mình, cảm thấy hơi buồn nên về chỗ ngồi tiu ngỉu. Hôm sau, vừa học xong hai tiết xã hội chủ nghĩa khoa học ở giảng đường, cả lớp kéo nhau đi về phòng học, lớp trưởng vừa bước vào thì 2,3 Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday,happy birthday, happy birthday to you. Một tràng pháo tay vang lên rộn rã, những câu chúc mừng hạnh phúc, rồi Ân đi lên tặng cho lớp trưởng một đóa hồng thắm, gò má nhỏ lúc này hồng như đóa hoa ở trên tay vậy.

Nhỏ Vân thì kì công hơn, từ sáng sớm đã cất công đi nhặt nào là hoa và hoa, mà toàn bằng sứ trắng đó chứ, rồi nhỏ kết lại thành một cái vòng, bây giờ nhỏ đội nó lên đầu lớp trưởng trông cứ như một thiên sứ vậy, nhỏ Nhung còn ôm mà hôn như tình nhân luôn mới ghê. Lúc này thì khuôn mặt của lớp trưởng rạng ngời hạnh phúc, nhỏ cười mà sao nước mắt lại chảy nữa kìa, rồi cả lớp cùng nhau chụp với nhỏ một bức ảnh tập thể. Trong tấm ảnh ai cũng cười, lớp trưởng cũng vậy. Lớp trưởng vui thì lớp cũng vui vì lớp trưởng là linh hồn của lớp mà phải không các bạn? Mà lớp trưởng nè, lớp trưởng khi cười dễ thương lắm, vì vậy dù có gì nhỏ cũng đừng khóc nữa nghe, vì khóc xấu ơi là xấu, với lại lớp trưởng còn có tụi mình đây mà! Phải không lớp trưởng?

HỒNG NHUNG DH7C1

 

HỒNG NHUNG DH7C1

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.