TTO - Một cậu bé đến gặp ông mình để kể cho ông nghe về nỗi bực tức của mình khi bị bạn cùng lớp chơi xấu.

Sau khi nghe xong câu chuyện, người ông liền nói: “Để ông kể cho cháu nghe chuyện này. Đôi lúc, ông cũng cảm thấy rất ghét những người như vậy, nhưng rồi ông không buồn vì những gì họ làm. Bởi vì sự thù hận, bực bội chỉ làm cho cháu mệt mỏi chứ không làm đau kẻ thù của cháu. Điều đó cũng giống hệt như cháu uống thuốc độc nhưng lại đi cầu nguyện cho kẻ thù của mình chết. Ông đã phải đấu tranh với những cảm xúc như thế này nhiều lần rồi!”.

Ngừng một lúc, ông lại nói tiếp “Cũng giống như có hai con sói bên trong ông, một con thì rất hiền và chẳng bao giờ làm hại ai. Nó sống hòa hợp với tất cả mọi thứ xung quanh và nó không bao giờ tấn công ai cả, bởi vì sự tấn công đã không được dự tính sẵn. Nó chỉ đánh nhau khi điều đó là đáng để làm và làm theo một cách rất khôn ngoan, đúng đắn”.

Người ông từ tốn nói tiếp: “Nhưng con sói còn lại thì không như thế! Nó lúc nào cũng giận dữ. Một việc thật nhỏ nhặt cũng có thể khiến nó nổi giận. Nó đánh nhau với tất cả mọi người, mọi vật bất kể lúc nào, mà không hề có lý do. Nó không nghĩ rằng đó là do sự tức giận và thù hận của nó quá lớn. Thật khó để hai con sói này cùng sống trong ông. Cả hai con đều cùng muốn chiếm lĩnh tâm hồn ông”.

Cậu bé nhìn chăm chú vào mắt người ông rồi hỏi “Ông ơi! Vậy con sói nào thắng hả ông?!”.

Người ông nói một cách nghiêm nghị “Đó là con sói mà cháu vẫn hằng nuôi dưỡng!”.

QUỐC DŨNG (Theo Inspiretoday)

Bài học quan trọng

TTO - Trong thời gian hai tháng học tập y tá tại trường cao đẳng, vị giáo sư ra đề thi vấn đáp cho chúng tôi. Tôi là một sinh viên chăm chỉ và đã dễ dàng vượt qua những câu hỏi, cho đến khi tôi đọc đến một câu hỏi cuối: "Hãy cho biết người phụ nữ lao công ở trường tên gì?".

Rõ ràng đây là một chuyện đùa. Tôi đã nhìn thấy người phụ nữ lao công ấy một vài lần. Bà ấy cao, tóc đen, và trông bà ấy khoảng năm mươi tuổi, nhưng làm sao tôi biết tên bà ấy được? Tôi dừng bút, bỏ qua câu hỏi cuối cùng ấy.

Trước khi cả lớp nghỉ, một sinh viên hỏi câu hỏi rằng, câu hỏi cuối cùng có tính vào điểm số vấn đáp của chúng tôi không?

"Tất nhiên", vị giáo sư trả lời rồi ông nói tiếp, "Trong sự nghiệp của bạn, bạn sẽ gặp nhiều người. Tất cả họ đều quan trọng. Họ xứng đáng nhận được sự quan tâm và chăm sóc của bạn, ngay cả khi điều bạn làm chỉ là nụ cười và nói lời xin chào". 

Tôi không bao giờ quên bài học đó. Tôi cũng đã biết tên người phụ nữ ấy là Dorothy.

QUỐC DŨNG (Theo Inspiretoday)

Theo tuoitreonline

QUỐC DŨNG

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.