In bài này 

Chiều nay, khóm hoa cúc tím đầu tiên trong khu vườn nhỏ bé của tôi đã nở, nhuộm tím một góc trời nho nhỏ. Gió hiu hiu, từng đám mây như những cụm bông trắng, ánh nắng hồng làm cho hồn tôi chợt trở nên ấm áp Tôi chợt nhớ về ngoại – nỗi nhớ da diết trong lòng. Ngày ấy – những tháng ngày êm đềm và vui vẻ với sự chở che của ngoại.

Mỗi chiều chiều, hai bà cháu tôi thường ra vườn cây nhỏ bé để chăm sóc những bụi hoa bụi cỏ xinh tươi, ở đó tôi có thể tâm sự với ngoại những điều sâu kín nhất trong tâm hồn. Và tôi có thể cảm nhận hương thơm cũng như những lời thì thầm của các loài thảo mộc.  Ngoại dạy tôi cách xới từng gốc cây, cách trồng từng loại hoa, cách bón từng nắm phân… Loài hoa được hai bà cháu yêu thương nhất là loài hoa cúc tím vì nó mang một ý nghĩa rất hay, rất đẹp, lại rất kiên cường. Bà dặn tôi rằng : Đây là một loài hoa của sự thủy chung, son sắc. Là con người ai cũng cần điều ấy… Và nếu như một ngày, ngoại không còn bên con nữa, con hãy giữ gìn và chăm sóc cho loài hoa này cũng như ngoại vậy, con nhé! Dù đi đến nơi nào, ngoại vẫn theo con trong gió, trong mây và trong những nụ hoa cúc mang màu tím yêu thương, nhớ nhung, trắc ẩn và chung thủy…

Ngày xưa, mỗi lần thấy hoa cúc trong vườn nở rộ, hai bà cháu tôi thường rất vui. Ở bên cạnh bà, tôi thấy lòng mình yên bình và rất ấm áp, như quên đi hết mọi mệt nhọc, ưu phiền của một ngày dài học tập và công việc. Bây giờ, cúc vẫn nở rộ một màu tím dường như thiết tha, dường như da diết; lòng tôi lại bùi ngùi nhớ về tuổi thơ rất đẹp, rất êm đềm bên cạnh bà. Trong từng nụ hoa rung rinh trước gió như nụ cười hiền dịu của bà, như thầm nhắc nhở tôi những lời bà dạy. Bà đã dạy cho tôi những bài học đầu đời bằng tình yêu thiên nhiên tha thiết, trong veo, tình yêu bay bổng từ sách vở, từ những câu chuyện cổ tích với lòng nhân ái và cao thượng

Bà đã dạy cho tôi những bài học vào đời bằng những điều đơn giản nhất, để tôi biết sống hạnh phúc khi biết cách yêu thương và được yêu thương. Ngoại dạy cho tôi từng câu ca dao, điệu hò ngọt lịm. Để rồi lớn lên, tôi bước vào đời với những hành trang êm dịu nhất.

Và tôi hiểu, bà chẳng bao giờ xa tôi, ở đâu đó bà luôn dõi mắt theo từng bước chân tôi, bà đang mỉm cười với tôi trong làn gió, trong những cụm hoa tươi sắc tím.Tôi thì thầm mà nghe nghẹn ngào quá tiếng gọi : “Bà ơi!”

   Dương Trần Thị Tuyết –DH8C2

   ( Bút nhóm Ban Mai Xanh )

Dương Trần Thị Tuyết –DH8C2

  • Lâm Tùng

    Bài này bạn viết nhẹ nhàng quá, như len lỏi vào người đọc một chút lãng mạn mà cũng tha thiết buồn.