Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát, chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ, sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh.

Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây. Lúc cánh cửa nhà bật mở, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi hẳn thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Cây phiền muộnAnh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.

“Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”. Anh ta vui vẻ đáp. “Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã đợi tôi cả một ngày dài. Vì vậy, mỗi khi buổi chiều về nhà, tôi đã đem hết mỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.

“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.

Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn.
Bạn đọc bình luận:
Tạo hóa đã rất chí công khi ban cho mọi người một trái tim và một khối óc. Trái tim mách bảo ta làm những điều mà tự bản thân ta muốn và khối óc giúp ta điều khiển những gì xuất phát từ trái tim theo hướng tích cực nhất. Không ai trên đời không gặp điều phiền muộn và nhu cầu tự nhiên là trút bỏ nó đi. Những thành viên trong gia đình vay mượn niềm vui của nhau. Thế nên tôi sẽ học cách để trồng cây phiền muộn trước nhà và tôi sẽ gọi cho riêng mình nghe "Cây tội nghiệp".
( 09/10/2002   Khanh Lam )
Thật ngạc nhiên, không phải ai cũng làm được điều mà người thợ mộc đã làm, vì không phải ai cũng dễ dàng bỏ qua những phiền muộn của mình, nhưng khi đã dẹp chúng qua một bên, khi nhắc lại thì dường như những phiền muộn đó chẳng còn gì, lạ lùng là vậy. Mình có biết một chuyện, một vị vua luôn luôn nổi nóng, mỗi khi ông nổi nóng là ông lại ra lệnh giết một người, ông rất ân hận, nhưng không biết làm cách nào. Một người đã khuyên ông, trước khi ông ra quyết định xử trảm ai đó, ông hãy uống 3 ngụm nước. Thật kỳ lạ, khi nhà vua uống xong 3 ngụm nước thì những tức giận dường như cũng trôi mất. Câu chuyện cho ta thấy, những lúc nóng nảy thì mình dễ làm hỏng việc, vậy hãy bình tĩnh xem, liệu quyết định của mình là đúng hay sai, các bạn ạ. Bỏ qua được những phiền muộn để vui sống thì con người sẽ sống vui vẻ hơn nhiều.
( 16/02/2003   minh chau )
Tại sao người thợ mộc lại cần đến cây phiền muộn? Tại sao ông không tự giải quyết phiền muộn của mình mà phải nhờ cây phiền muộn giúp sức? Con người tuy là loài động vật tiên tiến nhất, khôn ngoan nhất nhưng đôi khi cũng vấp phải khó khăn. Bề ngoài họ rất mạnh mẽ nhưng bên trong họ thì lãi yếu đuối hơn tất cả. Vì họ có trái tim, khối óc, có tình cảm. Điều đó làm cho họ yếu đuối đi. Nhưng đó lại là điều cần thiết. Một sản phẩm dù hoàn hảo đến mấy cũng có một vài khuyết điểm. Dù con người do thần thánh hay khoa học tạo ra thì cũng vậy. Con người cần có "Hỉ - Nộ - Ái - Ố" thì mới là con người. Vì chính những cảm xúc đó đã khiến cho con người có hồn hơn. Một người không biết giận, không biết đau thương đâu có gì hay, họ thật vô vị. Đừng cố gò ép mình vào một khuôn khổ trái với quy luật, đừng vô tâm như các tượng Phật ở chùa. Hãy sống thật với chính mình, và khi đó ta mới cảm nhận được hạnh phúc.
( 23/06/2003   Khanh )

Khanh Lam

  • Chưa có lời bình cho bài viết này.