Mười ba năm Công tác xã hội gắn kết nghĩa tình

Thứ Tư, 11 Tháng Bảy 2018 03:17

Mỗi độ những cánh phượng bắt đầu nở rộ, những cành hoa như “cố gắng hết mình” để trở nên rực rỡ, lộng lẫy và xinh đẹp nhất thì đó cũng là thời gian “Hội thảo Công tác xã hội và sức khỏe cộng đồng” bắt đầu diễn ra. Năm nay, Hội thảo tiếp diễn sôi nổi và ý nghĩa với sáu chủ đề xoay quanh “Công tác xã hội và sức khỏe cộng đồng”.

Tự hào là tình nguyện viên Tiếp sức mùa thi

Thứ Hai, 09 Tháng Bảy 2018 07:53

Cuộc đời của một sinh viên sẽ thật thiếu sót nếu như không tham gia vào các hoạt động tình nguyện. Mỗi lần hoạt động tình nguyện nào đó kết thúc là mỗi lần chúng ta trưởng thành hơn, suy nghĩ thấu đáo, sống có trách nhiệm hơn,…

Mùa hè xanh trong tôi

Thứ Hai, 04 Tháng Sáu 2018 09:36

Mùa hè về cũng là lúc những sinh viên - thanh niên tình nguyện Trường Đại học An Giang cùng nhau chung tay tham gia các hoạt động xã hội, những chương trình thiện nguyện. Bằng sức trẻ nhiệt huyết, chúng ta sẽ cùng chung tay giúp đỡ cho người dân và mang niềm vui, con chữ đến với các em nhỏ vùng sâu vùng xa. Ở nơi ấy chúng ta sẽ là một gia đình, cùng làm việc, sinh hoạt với nhau, cùng nhau chia sẻ đong đầy bao kỷ niệm đẹp.

Khoảng lặng chiều ký túc xá

Thứ Năm, 31 Tháng Năm 2018 06:38

Ký túc xá vào một chiều buồn, mình tôi lặng ngồi trên băng ghế đá thơ thẩn nhìn những bạn sinh viên qua lại trong khuôn viên. Tôi chẳng màng ngắm những bông hoa ven đường vẫn nở và những chú chim vẫn thản nhiên kiếm ăn…. Đã bao lâu rồi tôi chưa được về thăm nhà? Thời gian trôi không chờ đợi ai, nghĩ đến đấy bất giác lòng tôi dâng lên một nỗi buồn khó tả, nỗi buồn mang tên nhớ nhà.

Thương lắm Mẹ ơi!

Thứ Tư, 30 Tháng Năm 2018 08:50

Mẹ - một tiếng gọi thiêng liêng và cao quý biết nhường nào, mẹ đã cho con cả một đời an yên. Con thương mẹ lắm, mẹ ơi!

Hôm nay tôi buồn?

Thứ Hai, 28 Tháng Năm 2018 10:16

Nỗi buồn thì chắc hẳn ai cũng phải có, có người buồn vì chuyện tình cảm khi cứ mãi tương tư, đơn phương từ một phía; có người buồn vì thất bại khi làm việc gì cũng bị chỉ trích, phê phán và nhận toàn kết quả tệ hại; cũng có người buồn vì không có được một tri kỹ để tâm sự, trút cạn nỗi lòng. Có người buồn vì chuyện này hay chuyện khác, nhưng với bản thân tôi thì nỗi buồn thật đẹp…

Kỷ niệm chiếc áo blouse

Thứ Sáu, 18 Tháng Năm 2018 09:33

Nếu xanh lá - một màu xanh hy vọng; nếu tím biếc - một màu chung thủy uyên ương thì đối với tôi, màu trắng - một mảng màu trong sáng, tinh khôi, hồn nhiên và đáng yêu của lứa tuổi học trò. Sinh viên Đại học, một quãng thời gian đồng hành cùng chiếc áo blouse trắng yêu thương và đầy kỷ niệm.

Lần đầu tiên

Thứ Sáu, 11 Tháng Năm 2018 07:36

Tôi nhớ cái lần đầu tiên được mẹ sắm cho cái áo mới, cái cặp mới và dắt tay tôi đến trường mà tôi thì nước mắt giàn giụa. Cái khoảnh khắc mẹ buông tay tôi, để mình tôi lẻ loi bước vào cánh cổng của trường tiểu học. Phía sau cách cổng là cả một thế giới xa lạ mà chỉ mình tôi đơn côi. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến cảm giác lo sợ hơn bao giờ hết. Sợ hơn lần đầu tiên được ba tập chạy xe đạp, cái cảm giác chông chênh không giữ được thăng bằng nhưng ở đằng sau vẫn còn có ba, ba luôn kịp thời nâng đỡ khi tôi vấp ngã. Còn trường học thì...

Mười hai A2

Thứ Tư, 18 Tháng Tư 2018 07:08

Tôi thấy mấy em khóa dưới gần đây hay chia sẻ các bài về viết hồ sơ thi, điểm chuẩn các năm trước của trường Đại học A, Cao đẳng B, trang tư vấn tuyển sinh của một trường nào đó được mở ra. Chợt giật mình nhận ra, đã một năm rồi, kể từ ngày mình bước chân ra khỏi ngôi trường ấy, để lại đó là ký ức ba năm vô cùng đẹp đẽ. Bỗng nhiên ngồi thẫn thờ, cảm xúc trước ngày thi Trung học phổ thông Quốc gia ùa về làm mình thấy nghẹn ngào. Mình nhớ bạn bè, nhớ lớp, nhớ thầy cô, nhớ trường và mình nhớ mình của ngày xưa - cô bé Lớp trưởng đanh đá của 12A2!

Tôi và những ngày đã qua

Thứ Hai, 16 Tháng Tư 2018 12:06

Tôi thường nhớ về những người bạn của mình theo một cách dễ thương hết mức có thể vì đó là cả một thời thanh xuân dù chẳng sôi nổi, ồn ào nhưng cũng đã là sự dịu dàng, thanh khiết nhất mà tôi từng trải qua. Nhưng phũ phàng thay, bạn bè rồi sẽ dần quên nhau với bao bộn bề của việc học, việc gia đình và cả những mơ ước cho tương lai. Tôi không trách ai, bởi chính tôi cũng dần đang trở thành “kẻ từ chối kỷ niệm” khi mỗi lúc càng nhận ra sự thiếu vắng những người từng thân đã trở thành một điều bình thường và không lấy gì làm xót xa so với những ngày đầu làm quen với “kiểu sống mới”. Thế nhưng, tôi vẫn chọn cách hoài niệm khi nhắc về những người bạn của tôi để lưu giữ những kỉ niệm một thời giữa chúng tôi.