Ngôi nhà luôn đóng

Thứ Sáu, 14 Tháng Mười Hai 2018 02:51

Thời đại của công nghệ đã làm thay đổi nhiều thứ, không thể phủ nhận lợi ích to lớn của nó, cũng không thể chối bỏ những nguy cơ, thứ rõ ràng mà chúng ta thấy đó là những đứa trẻ đang mải mê trên những chiếc smartphone xinh xắn. Dường như những đứa trẻ ấy lãng quên dần những ký ức tuổi thơ với những trò chơi dân gian đầy ấp tiếng cười với sự hồn nhiên vốn có của trẻ con. Nhưng may thay, những đứa trẻ xóm tôi vẫn thích những trò chơi ngày xưa, không quá phụ thuộc vào những chiếc điện thoại, vì thỉnh thoảng tôi vẫn thấy chúng đang chơi với nhau và kế bên là những viên bi đầy màu sắc trên một khoảng sân đất nhỏ phía sau nhà.

Mẹ ơi! Con sẽ trưởng thành...

Thứ Tư, 28 Tháng Mười Một 2018 08:00

Tuổi 18, tuổi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi người. Cái tuổi ấy cũng đã đánh dấu sự trưởng thành của con khi con vừa bước chân vào cánh cửa Đại học. Đó cũng là lúc con rời xa ba mẹ, rời xa gia đình mình; lúc đó con mới thấy con thương ba mẹ biết bao. Được ở bên cạnh ba mẹ là điều hạnh phúc nhất trên thế gian này...

NHÀ

Thứ Bảy, 24 Tháng Mười Một 2018 08:33

  Khi trải qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời thì mỗi người mới cảm thấy càng phải yêu lấy gia đình - nơi luôn chào đón ta trở về sau những bộn bề cuộc sống. Một bệnh nhân trong cơn đau tim quằn quại trên giường bỗng khát khao hơi ấm của góc nhà bé nhỏ, tiếng cười giòn giã của lũ trẻ trong xóm….

Hoài niệm

Thứ Bảy, 24 Tháng Mười Một 2018 07:41

 Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác của những buổi lễ 20-11 trước đây, khi ấy chúng tôi "hồn nhiên" với một suy nghĩ rằng: ngày mai phải đi ngồi nắng, nghe những bài diễn văn dài… Và chúng tôi thản nhiên canh đồng hồ để tới giờ đi về ăn liên hoan cùng tụi bạn. Cũng có khi băn khoăn “có nên đi tham dự buổi lễ”? Liệu rằng mình “trốn” thì có bị hạ hạnh kiểm không? Nhưng giờ nghĩ lại cảm thấy sao mình thờ ơ và vô tâm quá, tại sao không biết trân trọng những khoảnh khắc ấy? Để rồi lúc này nuối tiếc về những gì đã bỏ lỡ và đã trải qua!

Lời tri ân

Thứ Tư, 21 Tháng Mười Một 2018 08:29

Thoáng chốc đã 3 năm đại học, cũng là 3 lần tham dự Lễ Kỷ niệm Nhà giáo Việt Nam 20/11 tại ngôi trường mang tên Đại học An Giang. Đối với tôi, mỗi lần là một cảm xúc hân hoan và sâu lắng. Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 - ngày tôn vinh những người thầy người cô đã tận tụy cống hiến cho sự nghiệp trồng người, xin cho tôi xin được bày tỏ lòng tri ân sâu sắc đến quý thầy cô của mình.

Đà Lạt ngày tôi đến

Thứ Năm, 15 Tháng Mười Một 2018 09:36

Đà Lạt, nơi được mệnh danh là thành phố ngàn hoa - một trong những điểm đừng chân làm vương vấn đoàn chúng tôi. Trời vào đông, Đà Lạt như khoát lên mình chiếc áo trắng tinh khôi, bởi mỗi sáng tinh mơ, sương phủ kín cả ngọn đồi, khắp nẻo đường tạo nên sự huyền bí mơ hồ. Chúng tôi thật may mắn khi được đặt chân đến nơi đây vào thời khắc của những ngày cuối thu đầu đông. Không chỉ vì nơi đây yên bình, mà tất cả mọi thứ như một bức tranh đầy cảm hứng….

Tây Bắc trong tôi

Thứ Bảy, 10 Tháng Mười Một 2018 03:43

Bất kể một người mê “xê dịch” nào cũng mộng mơ đến những chuyến xuyên Việt đường dài, tạc dấu chân mình lại mỗi vùng đất đã đi qua, hít cho tràn ngập không khí đặc trưng của mỗi vùng miền trên Tổ Quốc. Tôi cũng mơ cùng một giấc mơ với họ, giấc mơ được một lần đặt chân đến bầu trời phía Tây Bắc, trọn vẹn tận hưởng cuộc sống của một người dân đất Bắc thực thụ.

Nhật ký xa quê

Thứ Năm, 01 Tháng Mười Một 2018 07:34

Long Xuyên, ngày ... tháng .... năm ... Gửi cha yêu! Hôm nay lớp tụi con được dịp đi thực tế về một vùng đất xa xôi hẻo lánh. Đó là Miệt Thứ quê mình....

Chiều quê

Thứ Ba, 30 Tháng Mười 2018 03:10

    Thời gian thoi đưa, thấm thoát ấy vậy tôi đã trải qua một năm nơi xa lạ. Cuộc sống ban đầu cứ như là không thể, nhưng rồi tôi cũng vượt qua. Tôi còn nhớ những ngày mưa lất phất, ở phòng trọ nhỏ, nhìn qua khe cửa tôi thấy bóng cha, nhìn vào gian bếp nhỏ tôi thấy bóng mẹ. Làng sóng kỷ niệm cứ ào ạt vào tôi...

Đại học xa nhà

Thứ Bảy, 27 Tháng Mười 2018 09:10

Thành phố này có biết bao ánh đèn được thắp lên mỗi tối nhưng chẳng có ngọn đèn nào trong đó thắp sáng vì mình cả. Tuổi 18 lần đầu tiên sống xa gia đình, xa quê, xa nhà, xa những gì mà mình thân quen nhất. Trước ngày nhập học, vô cùng háo hức về cuộc sống mới, cuộc sống đầy sự tự do, tự lập nhưng khi đặt chân đến đây, tôi mới thấu hiểu hết mọi khó khăn vất vả của cuộc sống khi học xa nhà.