Sổ liên lạc

Thứ Tư, 06 Tháng Ba 2019 00:57

Một hôm nọ, người mẹ dọn dẹp bàn học của con mình thì thấy một sổ liên lạc nằm trên bàn của con, người mẹ bèn lấy ra để xem thử.

Chùm sáng bên kia sông

Thứ Ba, 05 Tháng Ba 2019 03:08

Cũng như thứ ánh sáng trơ trọi bên kia vậy? Dù là bình minh hay con người bật sáng thì nó vẫn sáng một cách tự hào và kiêu hãnh… Cái nắng tháng Ba như đổ lửa lên những người lao động ngoài trời. Thời tiết khắc nghiệt, hanh nóng và khó chịu như muốn trêu ngươi sự tức giận của loài người đến tạo hóa. Cây cối xung quanh cũng vì thế mà ủ rủ mất hết cả sự sống.

Cánh diều no gió

Thứ Năm, 28 Tháng Hai 2019 01:21

Chiều Chủ nhật, sau một tuần làm việc mệt nhoài cũng là lúc để cơ thể nghỉ ngơi, hít thở, tận hưởng từng khắc từng giây của cuộc sống. Như thường lệ, tôi chọn một quán nước ven bờ kè công viên thư thái nhâm nhi từng ngụm cà phê thật chậm thật chậm, đôi mắt dõi theo dòng người ngược xuôi hối hả, có lẽ vòng xoay cơm áo gạo tiền có ma lực quá lớn nên nó luôn khiến chúng ta phải chạy theo, bắt kịp đến đuối sức, tàn hơi. Dẫu biết thời gian của mỗi con người điều có hạn định nhưng chúng ta thường lờ đi, đến khi nhìn lại đã đến hẹn mất rồi. Bởi thế nên tôi cho phép mình được “sống” một ngày trong tháng.

Chiều viễn xứ

Thứ Tư, 27 Tháng Hai 2019 02:12

Chiều, lại một chiều nữa buông dần xuống, tôi lặng người nhìn về một phương để cảm nhận được chút cảm giác xa xôi nào đó. Ở nơi đó chính là quê nhà, tổ ấm ngày xưa, tôi vẫn nhớ cảm giác ấy, nhớ những ngày còn là một học sinh cấp ba, sáng bước đến trường đến lớp với muôn vàn cảm xúc.

Tách Trà

Thứ Hai, 25 Tháng Hai 2019 07:52

Tôi sinh ra đã là một cục đất sét xám xịt, xấu xí. Chẳng ai ưa tôi cả. Tôi luôn phải sống trong cảnh bị mọi người xa lánh. Nhưng không vì thế tôi chịu khuất phục trước số phận, tôi luôn muốn chứng tỏ giá trị của bản thân, tôi muốn giống như những anh bạn đất Phù Sa đi giúp ích cho bác nông dân vậy. 

Tôi cô đơn, tôi hạnh phúc...!

Thứ Sáu, 22 Tháng Hai 2019 06:47

Con phố thênh thang, lòng người nhỏ bé thế nên tôi thấy cô đơn. Con phố này vẫn thế, tôi thì vẫn là tôi của những năm tháng ấy,chỉ khác là chẳng còn khờ dại như xưa. Chẳng còn dễ khóc, dễ cười, dễ hài lòng vì những câu ủi an nhỏ nhặt. Thành phố lên đèn, người người chen chân nhau vội vã nhưng sao tôi chẳng kiếm nổi một người quen. Tất cả với tôi bỗng trở nên xa lạ. Người lạ, cảnh vật khác, con đường mới. Tất cả, tất cả đều thay đổi. Hóa ra chẳng có điều gì là trường tồn mãi mãi.

Xuân trên xứ biển

Thứ Năm, 21 Tháng Hai 2019 08:28

Buổi chiều, khi mặt trời chưa kịp gieo mình xuống biển để soi sáng phần bên kia trái đất thì cái lạnh đã mon men tràn về khắp phố phường. Tận sáng hôm sau, mặt trời phải ló dạng đến những ba thước tây mới kịp hâm nóng không khí bên trong thành phố. Mùa tết bắt đầu trong cái se lạnh nhưng ấm lòng – hoa nở trải dài hai bên đường, người người đi sắm tết, phố xá tấp nập, ai cũng rạng rỡ, tươi vui.

Thôi thì lần sau vậy

Thứ Năm, 14 Tháng Hai 2019 21:19

Đâu ai biết được ngày mai mình sẽ đối diện cùng những vấn đề gì, nhưng con người ta vẫn sống đấy thôi. Cái hạn kì không hẹn mà đến kia của con người không đủ sức áp chế sự vui vẻ vốn có của sự sống, chắc vì bởi nó còn xa xôi quá. Ấy vậy mà, chẳng ai có thể khẳng khái nhận mình là một con người hạnh phúc. Bởi đơn giản, có quá nhiều điều còn tồi tệ hơn cả cái chết cứ giằng xé tâm can mỗi khi ta bất giác đối diện với chính lòng mình.

Mẹ và mỗi mùa xuân

Thứ Hai, 11 Tháng Hai 2019 17:00

Những mùa xuân từ thời tấm bé, điều lũ trẻ chúng tôi háo hức nhất vẫn là bao lì xì, là bộ  quần áo mới và đủ thứ quà bánh đủ màu sắc, chắc hẳn ở cái tuổi ấy các bạn cũng đã từng như vậy. Tôi còn nhớ, mùa xuân ngày ấy vui lắm, người người nô nức đi chúc xuân, lũ trẻ chúng tôi kéo nhau vui đùa từđ ầu ngõ đến bên kia bờ sông mà không mệt mỏi. Trong hồi ức ấy, tôi chỉ hoài nhớ đến những thứ vui vẻc ho chính mình mà chưa bao giờ nhớ đến mùa xuân của mẹ.

Vị tết quê nhà

Thứ Hai, 11 Tháng Hai 2019 02:12

Mấy hôm nay đất trời chuyển sắc, dường như có một thế lực vô hình nào đấy đã tận dụng oai quyền của mình mà phả vào thinh không từng đợt khí lạnh làm con người ta rát buốt thịt da. Một mình chậm bước trên đường, men theo những hàng quán, dưới chân là dăm ba chiếc lá dưới sự nâng niu của làn gió mà giờ đây nằm uy nghi trên thềm trông thật êm, thật đẹp. Trời đỏng đảnh cho vài hạt mưa lất phất. Tôi vội vã tìm chỗ trú. Tôi ẩn mình bên trong hiên của điểm chờ xe bus. Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi chưa bao giờ được ngắm cảnh thành phố về đêm một cách lạ lùng đến thế.