Gánh hàng rong của mẹ

Thứ Năm, 23 Tháng Chín 2021 03:01

Năm tháng thoi đưa, én lượn về trong xuân, én bay đi vào hạ. Gió bụi trải trên nhiều mảnh đất, phiêu dạt tứ xứ, trưởng thành từng ngày. Tôi nếm trải ngọt bùi của thế gian, đến cuối cùng khi quay đầu ngoảnh lại, là những nơi đã đi qua, những con người đã gặp qua, phần lớn luôn là chia ly, thế nhưng có những cuộc chia ly mau chóng quên lãng, lại có những cuộc chia ly khắc cốt ghi tâm.

Gửi Long Xuyên chút tình

Thứ Tư, 22 Tháng Chín 2021 08:51

Đã hơn hai tháng kể từ nghe thông báo nghỉ dịch từ nhà trường, lúc đó lòng vui khôn xiết, vừa hối hả dọn đồ vừa gọi ngay cho mẹ nói rằng con sẽ về liền ngay trong đêm. Nhưng mà có ai ngờ cái đợt dịch này lại kinh khủng và nghiêm trọng đến vậy, sợ đến nổi không dám nhìn lên mặt báo vì phải thấy cảnh đồng bào mình chịu khổ nhiều quá. Đâu đâu cũng thấy tin về những số ca nhiễm tăng cao, rồi tin về những chiến sĩ áo xanh áo trắng phải ngã quỵ vì kiệt sức. Thấy sao mà thương họ quá, mình càng cảm thông bao nhiêu thì càng căm ghét con vi-rút này bấy nhiêu. Phải đến khi nào mọi thứ mới được bình yên trở lại và đến khi nào mới có thể hòa mình vào dòng người tấp nập ở đèn bốn ngọn.  “Long Xuyên ơi, cậu vẫn khỏe chứ?”

Tết trung thu trong mùa Covid

Thứ Ba, 21 Tháng Chín 2021 03:28

Mùa trung thu năm nay có lẽ thật đặc biệt với những năm trước. Mặc dù nay tôi đã sắp 20, nhưng cái cảm giác nôn nao khi đến gần ngày hội trăng rằm cứ như lần đầu vậy…

Hãy là kỷ niệm

Thứ Năm, 16 Tháng Chín 2021 23:52

        Những ngày gần đây, khi sắc xanh phủ đầy những tán cây, những cơn mưa rào chóng tàn ngày càng xuất hiện nhiều mang theo không khí se lạnh của những ngày giữa tháng chín. Và thế là mùa thu đã về. Mùa thu đến thật lặng lẽ phải không?

Ầu ơ…

Thứ Năm, 16 Tháng Chín 2021 06:15

“Cánh võng đong đưa Lời ru êm ả Nắng nắng ban trưa Gió vờn bóng ngả...” Tôi lớn lên cùng lời ru, cánh võng. Dưới mái ngói đỏ tươi và những trưa hè nắng đổ, khoảng trời thơ dại ngày đó đong đầy những sắc màu cỏ cây với nhịp võng chòng chành và câu hát ru mùi mẫn. Những lời ru ngọt ngào, da diết ấy, vang lên tựa như tiếng vọng từ những ngày xa xưa thuở còn vất vả nhưng lại như giọng nói của ngày hôm nay, của chính mẹ tôi – người phụ nữ, mà với tôi, chính là người vĩ đại nhất thế gian này. Lời hát ru đưa tôi vào giấc ngủ, dạy tôi cách mơ và cho tôi được mơ…

Mùa thu

Thứ Năm, 16 Tháng Chín 2021 02:07

        Năm tháng qua đi, người gặp kẻ rời, mấy hồi chẳng có mấy ai ở lại, chỉ còn tình cảm là vẫn nằm im trong tim, lâu dần như hạt bụi lắng đọng xuống nước, nếu chẳng đưa tay chạm vào thì sẽ im lìm mãi ở đó, ngược lại sẽ bị khuyấy động trôi lên, bồi hồi rưng rức.

Yêu thương mùa đại dịch

Thứ Tư, 15 Tháng Chín 2021 12:47

Trong những ngày giãn cách xã hội, việc phải ở nhà lâu ngày làm cho các bạn trẻ có phần cảm thấy khó chịu, căng thẳng. Bản thân tôi, những ngày đầu cũng rơi vào tình trạng đó, nhưng dần về sau, tôi đã chọn cách sống chậm lại một chút để tận hưởng cái yên bình của hiện tại, để cảm nhận được hết những yêu thương từ xung quanh. Nhờ đó, tôi cảm nhận rõ hơn sự yêu thương của gia đình mình, nhất là tình cảm và sự hi sinh của mẹ tôi.

Bông sậy trong gió

Thứ Tư, 15 Tháng Chín 2021 09:30

Cảm giác vui vẻ nhất của tuổi thơ tôi là được mẹ cõng trên lưng, được đón những cơn gió chiều mát mẻ, được cười nói tươi vui mỗi khi xuống nhà Nội. Trên cánh đồng ấy, có ngôi nhà lá, đã loang lỗ những vết mưa dột, đó là căn nhà của tuổi thơ tôi dưới ngọn đèn dầu nghi ngút khói.

Mỗi mùa thi qua

Thứ Tư, 15 Tháng Chín 2021 09:27

Trong cuộc đời mỗi người, không biết đã trải qua bao nhiêu kỳ thi rồi mà cứ đến mùa thi về là lại thấy mình thấp thỏm pha lẫn chút lo lắng. Sợ bao nhiêu đêm thức học bài mà vào phòng thi làm bài không được, sợ điểm kém… và hơn cả là sợ sự kỳ vọng của thầy cô, cha mẹ bị ta làm cho mất đi. Hay nói khác hơn, đó là những cái sợ rất “học trò”, một cái sợ mà bất cứ thế hệ nào cũng trải qua.

Đánh bay Covid-19…

Thứ Tư, 15 Tháng Chín 2021 09:25

Trong thời buổi dịch bệnh này, những người ở tuyến đầu vẫn đang cố gắng gồng mình vì một đất nước khỏe mạnh trở lại, ai ở đâu thì ở yên đó với thông điệp “ở nhà là yêu nước”. Khác hẳn với nơi phố xá thị thành kia, nhà nhà phải đóng chặt then cửa để tránh "kẻ thù vô hình” đang rình rập; ở đây, chốn thôn quê, tất cả đều đang chuẩn bị cho mùa cấy lúa. Đàn ông ra đồng làm ruộng, phụ nữ ở nhà bếp núc, chăm đàn con thơ; đặc biệt hơn mọi năm, do dịch bệnh đang ngày càng phức tạp nên việc mua lương thực, nhu yếu phẩm càng trở nên khó khăn hơn…