Sinh nhật... lặng

Thứ Hai, 00 0000 00:00

Tôi đang ngồi ở quán cafe cũ, ngay dưới hàng dây tơ hồng, cạnh cửa sổ hướng về thành phố. Nhìn dòng người tấp nập vào buổi sáng sớm, còn mình thì được bảo vệ trong lòng kính của quán cafe cao tầng. Bất chợt, hương cafe sộc vào mũi làm tôi tỉnh hết cả người. Tôi không thích uống cafe dù nó ở hình thức nào, không ngửi được mùi cafe và không ăn được kẹo cafe. “Ting” chuông báo tin nhắn Zalo hiện lên, lân la nhấp một ngụm trà sữa ngọt thanh và mở dòng tin nhắn. Thì ra hôm nay là sinh nhật cậu, hai năm rồi, sinh nhật cậu nhưng chỉ mỗi mình tôi, cậu nhỉ!

Ước mơ và sự lựa chọn

Thứ Năm, 03 Tháng Giêng 2019 09:00

Trong cuộc sống này có khi nào bạn đối mặt với rất nhiều những lựa chọn, bạn bỏ qua những con đường khác và quyết định chọn con đường mà mình cho là đúng nhất, thế nhưng đến một lúc nào đó bạn hoang mang, chới với, hoài nghi với chính quyết định của mình hay chưa?

Mệt mỏi hãy dừng lại, nhìn ngắm con đường đã đi, rồi quyết định…

Thứ Hai, 00 0000 00:00

Đã bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi về con đường bản thân đang đi chưa? Bạn đã bao giờ chán ngán khi có ai đó đề cập đến chuyện tình cảm chưa? Và bạn đã bao giờ trải qua cái cảm giác, khóc mà không tự kiềm sợi dây cảm xúc lại được chưa?

Thu qua đông đến

Thứ Tư, 02 Tháng Giêng 2019 08:06

Thế là mùa thu cũng đã dần qua, gửi lại những chiếc lá vàng khẽ khàng nhẹ rơi trong gió. Thay vào đó, hơi lạnh đã mang mùa đông đến bởi những cơn gió nhẹ nhàng nhưng đủ khiến lòng người se lạnh. Dường như mùa đông không bao giờ hẹn trước, nói đến là đến, nói đi là đi, bất ngờ, tĩnh lặng mà cũng thật mong manh. Đông có thể đến bằng một đêm gió trở trời mà con người chẳng thể nào đoán được, rồi bất chợt lại lặng lẽ rời đi sau một buổi sáng ấm của những tia nắng mặt trời.

“Ốc Đảo Xóm Mương Chùa”

Thứ Tư, 26 Tháng Mười Hai 2018 17:00

Thật chẳng biết cái tên “Xóm Mương Chùa” có tự bao giờ, chỉ biết xóm tôi nằm cạnh một con mương nhỏ, đi dọc theo con mương ấy tầm vài chục mét, có một ngôi chùa tọa lạc với cái tên “An Thạnh Tự” sừng sững phía trước cổng. Trong vùng có vỏn vẹn hai cây cầu thì cả hai đều mang tên là cầu “Mương Chùa”, khách phương xa đến mà hỏi đường đến cầu “Mương Chùa” thì một cách chắc chắn sẽ bị hỏi lại: “Mương Chùa mà đi về đâu?”, có lẽ vì thế mà hai từ “Mương Chùa” đã đi cùng tôi suốt những ngày thơ ấu, dai dẳng cho đến tận bây giờ.

Nơi tôi đến – Một ngày nắng nhẹ

Thứ Tư, 19 Tháng Mười Hai 2018 01:43

“Chiều xuống đứng bên cầu nghe sóng biển Nắng thu vàng chiếu rạng bến bờ, Kiên Giang mình đẹp làm sao…” Nhắc đến Kiên Giang không thể không nói đến Rạch Giá – một nơi với cảnh đẹp tuyệt vời của miền Tây sông nước và con người vô cùng thân thiện, nơi đây được thiên nhên ưu đãi với vị trí thuận lợi và những công trình lấn biển, những địa điểm tham quan hết sức đặc sắc thu hút người đến ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ngôi nhà luôn đóng

Thứ Sáu, 14 Tháng Mười Hai 2018 02:51

Thời đại của công nghệ đã làm thay đổi nhiều thứ, không thể phủ nhận lợi ích to lớn của nó, cũng không thể chối bỏ những nguy cơ, thứ rõ ràng mà chúng ta thấy đó là những đứa trẻ đang mải mê trên những chiếc smartphone xinh xắn. Dường như những đứa trẻ ấy lãng quên dần những ký ức tuổi thơ với những trò chơi dân gian đầy ấp tiếng cười với sự hồn nhiên vốn có của trẻ con. Nhưng may thay, những đứa trẻ xóm tôi vẫn thích những trò chơi ngày xưa, không quá phụ thuộc vào những chiếc điện thoại, vì thỉnh thoảng tôi vẫn thấy chúng đang chơi với nhau và kế bên là những viên bi đầy màu sắc trên một khoảng sân đất nhỏ phía sau nhà.

Mẹ ơi! Con sẽ trưởng thành...

Thứ Tư, 28 Tháng Mười Một 2018 08:00

Tuổi 18, tuổi đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi người. Cái tuổi ấy cũng đã đánh dấu sự trưởng thành của con khi con vừa bước chân vào cánh cửa Đại học. Đó cũng là lúc con rời xa ba mẹ, rời xa gia đình mình; lúc đó con mới thấy con thương ba mẹ biết bao. Được ở bên cạnh ba mẹ là điều hạnh phúc nhất trên thế gian này...

NHÀ

Thứ Bảy, 24 Tháng Mười Một 2018 08:33

  Khi trải qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời thì mỗi người mới cảm thấy càng phải yêu lấy gia đình - nơi luôn chào đón ta trở về sau những bộn bề cuộc sống. Một bệnh nhân trong cơn đau tim quằn quại trên giường bỗng khát khao hơi ấm của góc nhà bé nhỏ, tiếng cười giòn giã của lũ trẻ trong xóm….

Hoài niệm

Thứ Bảy, 24 Tháng Mười Một 2018 07:41

 Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác của những buổi lễ 20-11 trước đây, khi ấy chúng tôi "hồn nhiên" với một suy nghĩ rằng: ngày mai phải đi ngồi nắng, nghe những bài diễn văn dài… Và chúng tôi thản nhiên canh đồng hồ để tới giờ đi về ăn liên hoan cùng tụi bạn. Cũng có khi băn khoăn “có nên đi tham dự buổi lễ”? Liệu rằng mình “trốn” thì có bị hạ hạnh kiểm không? Nhưng giờ nghĩ lại cảm thấy sao mình thờ ơ và vô tâm quá, tại sao không biết trân trọng những khoảnh khắc ấy? Để rồi lúc này nuối tiếc về những gì đã bỏ lỡ và đã trải qua!