Mùa tri ân

Thứ Năm, 05 Tháng Mười Hai 2019 02:14

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhớ ngày nào khi em còn là cậu học trò cấp ba ấp ủ đầy những ước mơ và hoài bão, với đầy những khát vọng, niềm tin và nhiệt huyết để có thể cống hiến cho cuộc đời. Sau khi thi THPTQuốc gia, tôi đã quyết định chọn ngành sư phạm Ngữ Văn làm nghề nghiệp cho tương lai, làm nền tảng để tôi có thể phát huy tất cả những năng lực, những phẩm chất và rèn luyện bản thân. Và chưa bao giờ tôi cảm thấy hối hận với quyết định của mình!  

Cảm ơn Thầy

Thứ Ba, 03 Tháng Mười Hai 2019 09:40

Khi tình cờ tôi nghe được giai điệu của một bài hát có lời “Khi Thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi…. Mai sau lớn nên người làm sao có thể nào quên ngày xưa Thầy dạy dỗ khi em tuổi còn thơ”. Bài hát làm tôi nhớ lại những người Thầy, người Cô đã từng dạy mình. Và đặc biệt người Thầy mà tôi ấn tượng nhất suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường đó là Thầy Nguyễn Thanh Phú giảng dạy môn Lịch sử cho tôi năm lớp 10 và 12.

Bài dự thi Cuộc thi viết “Trường Đại học An Giang trong tôi”: Lời tri ân!

Thứ Sáu, 15 Tháng Mười Một 2019 02:18

Bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc phải chia tay. Từ giã tiếng vỗ tay giòn tan của những cô bạn chung lớp, tiếng cười vang khúc khích của những anh chị vừa mới quen. Tất cả còn đọng lại là đong đầy những kỷ niệm đẹp, những hoài niệm, những dư âm khó phai trong tâm khảm của chúng tôi. Thật sự đó là những khoảnh khắc, những giây phút mà không chỉ riêng tôi mà những bạn tân sinh viên lớp DH20NV và DH20VH thật khó mà quên được. 

Bài dự thi “Trường Đại học An Giang trong tôi” - Thanh xuân

Thứ Hai, 11 Tháng Mười Một 2019 02:22

Thanh xuân của tôi có lẽ là một màu xanh, xanh như áng mây ngày đầu tôi vào đại học, xanh như màu áo thanh niên mỗi thứ hai đến lớp, như những tán cây già sum sê bên cửa sổ… Trường Đại học An Giang trong mắt của một tân sinh viên như tôi cũng “xanh” như thế. Màu xanh toát lên từ tuổi trẻ của chúng tôi, màu xanh của ước mơ, của trách nhiệm và sự nỗ lực.

Chuyến xe chở những nỗi niềm

Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Một 2019 03:20

         Là sinh viên thì hầu như ai cũng phải chịu cảnh xa nhà. Nên cuối tuần là khoảng thời gian mà chúng tôi mong đợi nhất để được về quê. Thế nhưng tôi hay nghe lũ bạn càm ràm rằng mỗi lần về quê rất mệt bởi xe buýt cuối tuần rất đông không có chỗ để ngồi, chen chúc nhau từng khoản không gian nhỏ. Bởi thế sau này tụi nó cũng chuyển sang đi xe khách hay xe máy hết cả rồi. Nhưng tôi lại khác, tôi vẫn thích đi xe buýt. Bởi dù không có chỗ ngồi nhưng tôi sẽ không lo trời nắng hay trời mưa, và dù đồ ít hay nhiều tôi cũng không cần phải xách. Và còn một điều thú vị hơn hết đó là tôi có thể lắng nghe được rất nhiều câu chuyện thú vị trên những chuyến xe đó.

Hoa dã quỳ

Thứ Bảy, 09 Tháng Mười Một 2019 01:28

Cuộc sống của chúng ta từ khi sinh ra vẫn muôn màu muôn vẻ và chứa đựng nhiều điều thú vị.  Mỗi màu của cuộc sống lại là những khó khăn thử thách mà chúng ta phải trải qua, cũng giống như loài hoa dã quỳ âm thầm mộc mạc nơi khô cằn sỏi đá nhưng vẫn khoe sắc rực rỡ.

Bài dự thi “Trường Đại học An Giang trong tôi” - Cảm ơn vì vẫn ở nơi ấy!

Thứ Năm, 07 Tháng Mười Một 2019 02:29

Ai cũng có một nơi để về gọi là quá khứ, ai cũng có một nơi để đến gọi là tương lai, ai đã từ quá khứ đi đến tương lai đều phải trải qua hiện tại. Có một mái trường chứa chan kỷ niệm quá khứ của tôi, đong đầy ước mơ tương lai của bạn và là thanh xuân tươi trẻ của biết bao người – Trường Đại học An Giang.

Bài dự thi Cuộc thi viết “Trường Đại học An Giang trong tôi”- Một ngã rẽ đúng con đường

Thứ Năm, 07 Tháng Mười Một 2019 02:14

Những ngày đầu tháng Sáu, mưa lê thê kéo dài không dứt, người người hối hả trú những trận mưa bất chợt, trời đen kịt, con đường phố thị vắng vẻ đến lạ lùng.

Mẹ

Thứ Sáu, 18 Tháng Mười 2019 06:41

Người ta hỏi nhau rằng  có bao giờ tổ chức cho mẹ một buổi tiệc sinh nhật chưa, tôi mỉm cười ngậm ngùi nghĩ đến mình và tự trả lời “Chưa…”.

Bao lâu rồi bạn chưa về nhà?

Thứ Năm, 17 Tháng Mười 2019 07:44

Đó chính là câu hỏi mà tôi muốn hỏi chính bản thân mình, cũng như với các bạn! Có lẽ, chúng ta càng lớn thì khoảng cách chúng ta với ba mẹ cũng lớn dần. Chúng ta chẳng còn là những đứa bé lên ba, suốt ngày cứ đi bên cạnh mẹ, cứ đòi mẹ, cũng chẳng còn nói những lời yêu thương với ba mẹ nhiều như hồi còn bé. Hay đơn giản bởi vì chúng ta vô tâm?