Lần đầu tiên

Thứ Sáu, 11 Tháng Năm 2018 07:36

Tôi nhớ cái lần đầu tiên được mẹ sắm cho cái áo mới, cái cặp mới và dắt tay tôi đến trường mà tôi thì nước mắt giàn giụa. Cái khoảnh khắc mẹ buông tay tôi, để mình tôi lẻ loi bước vào cánh cổng của trường tiểu học. Phía sau cách cổng là cả một thế giới xa lạ mà chỉ mình tôi đơn côi. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến cảm giác lo sợ hơn bao giờ hết. Sợ hơn lần đầu tiên được ba tập chạy xe đạp, cái cảm giác chông chênh không giữ được thăng bằng nhưng ở đằng sau vẫn còn có ba, ba luôn kịp thời nâng đỡ khi tôi vấp ngã. Còn trường học thì...

Mười hai A2

Thứ Tư, 18 Tháng Tư 2018 07:08

Tôi thấy mấy em khóa dưới gần đây hay chia sẻ các bài về viết hồ sơ thi, điểm chuẩn các năm trước của trường Đại học A, Cao đẳng B, trang tư vấn tuyển sinh của một trường nào đó được mở ra. Chợt giật mình nhận ra, đã một năm rồi, kể từ ngày mình bước chân ra khỏi ngôi trường ấy, để lại đó là ký ức ba năm vô cùng đẹp đẽ. Bỗng nhiên ngồi thẫn thờ, cảm xúc trước ngày thi Trung học phổ thông Quốc gia ùa về làm mình thấy nghẹn ngào. Mình nhớ bạn bè, nhớ lớp, nhớ thầy cô, nhớ trường và mình nhớ mình của ngày xưa - cô bé Lớp trưởng đanh đá của 12A2!

Tôi và những ngày đã qua

Thứ Hai, 16 Tháng Tư 2018 12:06

Tôi thường nhớ về những người bạn của mình theo một cách dễ thương hết mức có thể vì đó là cả một thời thanh xuân dù chẳng sôi nổi, ồn ào nhưng cũng đã là sự dịu dàng, thanh khiết nhất mà tôi từng trải qua. Nhưng phũ phàng thay, bạn bè rồi sẽ dần quên nhau với bao bộn bề của việc học, việc gia đình và cả những mơ ước cho tương lai. Tôi không trách ai, bởi chính tôi cũng dần đang trở thành “kẻ từ chối kỷ niệm” khi mỗi lúc càng nhận ra sự thiếu vắng những người từng thân đã trở thành một điều bình thường và không lấy gì làm xót xa so với những ngày đầu làm quen với “kiểu sống mới”. Thế nhưng, tôi vẫn chọn cách hoài niệm khi nhắc về những người bạn của tôi để lưu giữ những kỉ niệm một thời giữa chúng tôi.

Những đứa trẻ bị "bỏ hoang"

Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 2018 08:34

Những chuyến phà qua lại, người ta hay bắt gặp nó ngồi đó. Nó luôn ngồi đó trông những chiếc xe đi tới để xin mấy ngàn tiền lẻ của người đi qua. Cũng chẳng nhớ nổi nó đã ở đó xin ăn bao lâu rồi. Có lẽ, khi bắt đầu chập chững bước đi thì nó đã biết chìa tay ra để xin, để lấy bất cứ thứ gì từ những người qua sông. Từ hừng sáng trời chưa tỏ lại thấy nó nằm đó, người ta không cho nó nằm trước cửa nhà họ thì nó nằm trước phòng vé, rồi dần dần chủ phà xây phòng vé mới ở cạnh chỗ cũ, nó được may có chỗ gọi là "nhà".

Sài Gòn thương nhớ

Thứ Ba, 10 Tháng Tư 2018 03:24

Chúng ta yêu một thành phố, không phải vì nơi đó có gì mà là nơi đó có ai. Dù chưa một lần đặt chân đến Sài Gòn nhưng sao tôi yêu nơi ấy nhiều đến như thế! Nhiều lúc tự hỏi rồi nghẹn ngào, đỏ mặt, đôi mắt ngấn lệ nhận ra rằng trái tim nơi Long Xuyên xa xôi này đã trót gửi yêu thương đến Sài thành hoa lệ từ lúc nào chẳng hay.

Tháng năm không trở lại

Thứ Hai, 02 Tháng Tư 2018 12:54

Người thầy dạy Văn kính mến và thân thương của tôi đã từng bảo rằng: “Khi không hài lòng với hiện tại, người ta nhớ về quá khứ.” Một câu nói như chạm đến tận tim gan tôi lúc này đây vậy, làm sao mà có thể so sánh hiện tại và quá khứ của tôi đây nhỉ?

Thư gửi Sài Gòn

Thứ Ba, 13 Tháng Ba 2018 01:32

Nghe nói Sài Gòn thích nắng thích mưa, những ngày đi học đều đặn phải "thủ" sẵn cây dù trong cặp. Nhớ nhé! Lỡ mai nhức đầu sổ mũi tao chẳng kịp chạy lên Sài Gòn đâu.

Tết - mùa đặc biệt

Thứ Hai, 26 Tháng Hai 2018 06:59

Tôi gọi tết là mùa của những người cũ vì sau những tháng ngày xa quê, ta lại cùng sum họp bên những người thân yêu, gặp lại những “người từng thân thiết” và bắt gặp những “người cũ”.

Lời giã từ năm cũ

Thứ Bảy, 10 Tháng Hai 2018 01:30

Người ta hay bảo ban nhau rằng hãy trân quý những gì mang tên là "quá khứ". Vẫn hiểu để có một tương lai rạng rỡ, hào nhoáng thì ai mà chưa từng bắt đầu từ một quá khứ nhỏ nhoi, rồi lần gắng gượng qua một hành trình được gắn cái tên là “hiện tại”.

Mồ côi một nửa…

Thứ Sáu, 09 Tháng Hai 2018 02:36

Lên năm tuổi, những trận cãi vã của ba mẹ mỗi lúc một nhiều hơn, cũng là những lúc mẹ ẵm tôi qua ngoại. Chẳng bao lâu đường mẹ - mẹ đi, đường ba - ba bước, một trái tim tách rời ra hai mảnh, một mảnh của mẹ và mảnh còn lại của ba – Thế là con bé ấy “mồ côi một nửa”.