Có mấy ai còn nhớ?

Thứ Tư, 24 Tháng Tư 2019 02:35

Ai sinh ra và lớn lên nơi miền quê Việt chắc hẳn đều có những kỷ niệm đầy ắp về những chiếc quạt mo cau, một vật có thể mang làn gió mát xua đi cái nóng bức trong mùa hè.  Có vẻ cái nắng oi ả của mùa hè làm cho con người ta trở nên ngột ngạt. Xã hội ngày càng phát triển, ngày càng có nhiều phương pháp, phương tiện tránh nóng, tránh nắng hiện đại. Và dần dần, những hình ảnh giản dị của chiếc quạt mo cũng dần đi vào quên lãng, thay vào đó là những chiếc quạt máy, quạt bàn hiện đại, những chiếc máy lạnh. Có mấy ai còn nhớ?

Quãng đời sinh viên

Thứ Ba, 16 Tháng Tư 2019 07:14

          Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đây thôi đã bốn năm, tôi cứ ngỡ là bốn năm đại học sẽ dài lắm. Thời gian vốn dĩ chẳng chờ đợi ai, một khi đã qua đi rồi thì chẳng thể nào quay trở lại. Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, bữa tiệc nào rồi cũng tới lúc tan, chuyến đi nào rồi cũng có ngày phải chia tay. Đôi khi tôi biết rõ nhưng lại không tin vào điều đó. Bây giờ tôi đã là sinh viên năm cuối, chỉ còn hai tháng nữa tôi phải nói tạm niệt mái trường thân yêu, tạm biệt thầy cô, bạn bè. Nơi có biết bao kỉ niệm người ta hay gọi là “thời sinh viên” đầy niềm vui lẫn nỗi buồn.

Chợ nổi Long Xuyên - Những chiếc ghe theo cùng con sóng

Thứ Năm, 04 Tháng Tư 2019 03:00

Các bạn đã từng đi chợ nổi bao giờ chưa? Bạn đã từng trải nghiệm cảm giác vừa ăn sáng trên ghe và "lắc lư" theo nhịp sóng chưa nhỉ? Nếu mình nói Long Xuyên quê chúng ta cũng có chợ nổi thì các bạn có muốn trải nghiệm không? Chúng tôi - Những con người gắn với chợ nổi Long Xuyên - Hay mở đầu với du khách bằng câu hò bông đùa rằng: "Hò ơ...Cái chợ nó "nổi" từ hồi nào và bao nhiêu tuổi... Mà ai cũng gọi đó là chợ nổi Long Xuyên".

Một đêm không ngủ được

Thứ Hai, 01 Tháng Tư 2019 07:41

Chào bạn! Có phải những câu chuyện kinh dị, ly kỳ đều bắt đầu vào lúc đêm tối? Bạn đã chuẩn bị tinh thần chưa? Bạn đang đọc câu chuyện được chính tôi trải nghiệm và viết lại vào đúng nửa đêm. Tôi viết câu chuyện này tại một băng ghế đá, trước của phòng trọ của mình. Xung quanh, không gian thật tĩnh lặng, không khí mát lạnh và một nửa vầng trăng màu ánh cam lưu mờ trên bầu trời Long Xuyên. Chuyện là thế này...

Đi để trở về

Thứ Ba, 26 Tháng Ba 2019 03:39

               Có một nơi, mà ở nơi đó chúng ta được bảo bọc yêu thương, được trở về với đúng nghĩa con người ta. Nơi cho ta niềm tin và sức mạnh để vượt qua những sóng gió cuộc đời, nơi ta được khóc được cười mà không phải lo sợ điều gì, là nơi ta trở về sau những muộn phiền, lo toan của cuộc sống. Nơi ta được lắng nghe được thấu hiểu. Nơi những tổn thương được vỗ về, ủi an... nơi đó được gọi là nhà.

Sổ liên lạc

Thứ Tư, 06 Tháng Ba 2019 00:57

Một hôm nọ, người mẹ dọn dẹp bàn học của con mình thì thấy một sổ liên lạc nằm trên bàn của con, người mẹ bèn lấy ra để xem thử.

Chùm sáng bên kia sông

Thứ Ba, 05 Tháng Ba 2019 03:08

Cũng như thứ ánh sáng trơ trọi bên kia vậy? Dù là bình minh hay con người bật sáng thì nó vẫn sáng một cách tự hào và kiêu hãnh… Cái nắng tháng Ba như đổ lửa lên những người lao động ngoài trời. Thời tiết khắc nghiệt, hanh nóng và khó chịu như muốn trêu ngươi sự tức giận của loài người đến tạo hóa. Cây cối xung quanh cũng vì thế mà ủ rủ mất hết cả sự sống.

Cánh diều no gió

Thứ Năm, 28 Tháng Hai 2019 01:21

Chiều Chủ nhật, sau một tuần làm việc mệt nhoài cũng là lúc để cơ thể nghỉ ngơi, hít thở, tận hưởng từng khắc từng giây của cuộc sống. Như thường lệ, tôi chọn một quán nước ven bờ kè công viên thư thái nhâm nhi từng ngụm cà phê thật chậm thật chậm, đôi mắt dõi theo dòng người ngược xuôi hối hả, có lẽ vòng xoay cơm áo gạo tiền có ma lực quá lớn nên nó luôn khiến chúng ta phải chạy theo, bắt kịp đến đuối sức, tàn hơi. Dẫu biết thời gian của mỗi con người điều có hạn định nhưng chúng ta thường lờ đi, đến khi nhìn lại đã đến hẹn mất rồi. Bởi thế nên tôi cho phép mình được “sống” một ngày trong tháng.

Chiều viễn xứ

Thứ Tư, 27 Tháng Hai 2019 02:12

Chiều, lại một chiều nữa buông dần xuống, tôi lặng người nhìn về một phương để cảm nhận được chút cảm giác xa xôi nào đó. Ở nơi đó chính là quê nhà, tổ ấm ngày xưa, tôi vẫn nhớ cảm giác ấy, nhớ những ngày còn là một học sinh cấp ba, sáng bước đến trường đến lớp với muôn vàn cảm xúc.

Tách Trà

Thứ Hai, 25 Tháng Hai 2019 07:52

Tôi sinh ra đã là một cục đất sét xám xịt, xấu xí. Chẳng ai ưa tôi cả. Tôi luôn phải sống trong cảnh bị mọi người xa lánh. Nhưng không vì thế tôi chịu khuất phục trước số phận, tôi luôn muốn chứng tỏ giá trị của bản thân, tôi muốn giống như những anh bạn đất Phù Sa đi giúp ích cho bác nông dân vậy.