Chuyến xe chở những nỗi niềm

Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Một 2019 03:20

         Là sinh viên thì hầu như ai cũng phải chịu cảnh xa nhà. Nên cuối tuần là khoảng thời gian mà chúng tôi mong đợi nhất để được về quê. Thế nhưng tôi hay nghe lũ bạn càm ràm rằng mỗi lần về quê rất mệt bởi xe buýt cuối tuần rất đông không có chỗ để ngồi, chen chúc nhau từng khoản không gian nhỏ. Bởi thế sau này tụi nó cũng chuyển sang đi xe khách hay xe máy hết cả rồi. Nhưng tôi lại khác, tôi vẫn thích đi xe buýt. Bởi dù không có chỗ ngồi nhưng tôi sẽ không lo trời nắng hay trời mưa, và dù đồ ít hay nhiều tôi cũng không cần phải xách. Và còn một điều thú vị hơn hết đó là tôi có thể lắng nghe được rất nhiều câu chuyện thú vị trên những chuyến xe đó.

Hoa dã quỳ

Thứ Bảy, 09 Tháng Mười Một 2019 01:28

Cuộc sống của chúng ta từ khi sinh ra vẫn muôn màu muôn vẻ và chứa đựng nhiều điều thú vị.  Mỗi màu của cuộc sống lại là những khó khăn thử thách mà chúng ta phải trải qua, cũng giống như loài hoa dã quỳ âm thầm mộc mạc nơi khô cằn sỏi đá nhưng vẫn khoe sắc rực rỡ.

Bài dự thi “Trường Đại học An Giang trong tôi” - Cảm ơn vì vẫn ở nơi ấy!

Thứ Năm, 07 Tháng Mười Một 2019 02:29

Ai cũng có một nơi để về gọi là quá khứ, ai cũng có một nơi để đến gọi là tương lai, ai đã từ quá khứ đi đến tương lai đều phải trải qua hiện tại. Có một mái trường chứa chan kỷ niệm quá khứ của tôi, đong đầy ước mơ tương lai của bạn và là thanh xuân tươi trẻ của biết bao người – Trường Đại học An Giang.

Bài dự thi Cuộc thi viết “Trường Đại học An Giang trong tôi”- Một ngã rẽ đúng con đường

Thứ Năm, 07 Tháng Mười Một 2019 02:14

Những ngày đầu tháng Sáu, mưa lê thê kéo dài không dứt, người người hối hả trú những trận mưa bất chợt, trời đen kịt, con đường phố thị vắng vẻ đến lạ lùng.

Mẹ

Thứ Sáu, 18 Tháng Mười 2019 06:41

Người ta hỏi nhau rằng  có bao giờ tổ chức cho mẹ một buổi tiệc sinh nhật chưa, tôi mỉm cười ngậm ngùi nghĩ đến mình và tự trả lời “Chưa…”.

Bao lâu rồi bạn chưa về nhà?

Thứ Năm, 17 Tháng Mười 2019 07:44

Đó chính là câu hỏi mà tôi muốn hỏi chính bản thân mình, cũng như với các bạn! Có lẽ, chúng ta càng lớn thì khoảng cách chúng ta với ba mẹ cũng lớn dần. Chúng ta chẳng còn là những đứa bé lên ba, suốt ngày cứ đi bên cạnh mẹ, cứ đòi mẹ, cũng chẳng còn nói những lời yêu thương với ba mẹ nhiều như hồi còn bé. Hay đơn giản bởi vì chúng ta vô tâm?

Thành phố nào cũng có một cơn mưa

Thứ Hai, 30 Tháng Chín 2019 03:11

Cho H. Chiều muộn. Nhận được tin nhắn từ bạn, vừa đến thành phố của mình. Có thể gặp cà phê hay không nếu như mình sắp xếp được. Cuộc hàn huyên ngang qua cùng nếp nhạc xưa trầm lắng. Quán hẹn nằm ngay ngã ba dìu dặt người xe, thích hợp nhấm nháp nỗi cô đơn. Mình bảo, mình hay ghé nơi này lúc phố tan tầm. Bạn cười. Nụ cười thấu hiểu và tràn đầy năng lượng dù xuất viện cách đó không lâu...

Trung thu năm ấy

Thứ Sáu, 20 Tháng Chín 2019 01:30

 Vậy là một mùa Trung thu nữa lại về,  lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến pha lẫn một chút háo hức để chờ đón giây phút được ngắm nhìn chị Hằng,  chú Cuội cung trăng và cùng đám trẻ con trong xóm phá cỗ và rước đèn quanh hết các con ngõ trong xóm.

Kỷ niệm

Thứ Tư, 04 Tháng Chín 2019 06:03

Gió chiều vọng non sông   Kỷ niệm là những gì đã qua và khiến chúng ta khi nhắc đến phải bồi hồi và xao xuyến. Đó có thể là những kỷ niệm vui làm mình hạnh phúc mà ngồi cười khẽ một mình, nhưng đôi khi khi nói đến một kỷ niệm nào đó thì chúng ta phải tuôn trào nước mắc vì sự thương nhớ một thời mà bây giờ đã không còn nữa. Và đối với tôi, kỷ niệm của tôi chính là các bạn - những người bạn thuở hàn vi ngày tuổi nhỏ và những người bạn tâm giao dưới mái trường.

Ngoại

Thứ Tư, 04 Tháng Chín 2019 01:50

Những ngày cuối hạ. Chớp mắt đã đến mùa hạ cuối cùng của thời sinh viên đầy nhiệt huyết, những hoài bão cháy bỏng với biết bao dự định đang ấp ủ để hiện thực. Những khoảnh khắc này của ba năm về trước thật sự ngô nghê đến lạ. Cậu học trò áo trắng với tờ giấy kết quả dự thi Trung học Phổ thông Quốc gia ngồi trên xe để ông ngoại chở đi khắp những con đường, khắp những con hẻm tìm nơi nộp xét tuyển Đại học. Đó là một trong vô vàn những kỷ niệm thật đẹp của tôi. Thoáng cái đã là cậu sinh viên năm cuối với trách nhiệm hoàn thành những mơ ước, những hy vọng của cả gia đình đặt cho mình.