Khóm râu mèo trước ngõ

Thứ Sáu, 19 Tháng Mười 2018 02:07

Một sớm chủ nhật như mọi ngày, tôi “tự thưởng” sau một tuần học tập vất vả. Sáng thức dậy, bước ra ngoài hiên, trước mắt tôi là khung cảnh buổi sáng tinh sương tươi đẹp, tràn đầy sức sống nơi vùng quê thanh bình. Với lớp sương sớm phủ mờ mờ trên lá cây xanh mơn mởn, kia là nụ hoa còn e ấp sắp nở, trên cành mấy chú chim sẻ cũng tranh thủ dậy sớm, ríu rít gọi nhau đi tìm mồi. Tiếng chim hót vui tai hòa cùng tiếng nói cười của dòng người đi làm đồng, sao mà vui và náo nhiệt quá. Nhìn ra ngoài ngõ chợt tôi thấy cái gì lạ mà lâu nay tôi không để ý. Nằm chính giữa mấy bụi khóm xanh gai góc là cây gì mà trổ hoa đẹp thế nhỉ?

Cà phê và Tôi

Thứ Ba, 09 Tháng Mười 2018 02:50

Có lẽ cà phê là một loại thức uống từ lâu đã đi sâu vào văn hóa của người Việt. Người ta nói uống cà phê không phải chỉ là thưởng thức một loại thức uống mà nó còn là một nét văn hóa, là thứ để giải tỏa những phiền muộn. Nếu như “miếng trầu là đầu câu chuyện” thì cà phê  cũng na ná vậy, nếu bạn muốn đẩy lùi xa câu chuyện thì hãy cùng nhau ngồi lại và nhâm nhi một tách cà phê nhé!

Lạc

Thứ Năm, 04 Tháng Mười 2018 03:14

Chàng trai - một trái tim băng giá nhưng sâu lắng như một “khu rừng” - nó khiến cho người khác phải tập trung vào nó và làm người ta bị cuốn hút. Nếu chỉ việc đi ven theo nó, người ta lại càng bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp đơn giản nhưng đầy nội lực. Nhưng nếu một ai đó đến gần hơn và muốn đi sâu vào trong khu rừng ấy - càng đi càng thấy lạnh. Một màu đen phủ - cái lạnh đủ làm người ta buộc đau - một vẻ ma mị chẳng ai có thể giải thích. Càng đi vào giữa khu rừng, một ánh sáng le lói chập chờn trong vô vọng như một lẽ đương nhiên giữa sáng và tối, giữa cuộc sống và tình yêu. Muốn chạm đến ánh sáng ấy phải vượt qua con thác cuồn cuộn hung tợn dễ dàng cuốn bẵng đi hết mọi thứ. Thế nên, người ta cứ đến rồi lại đi, vẫn chưa ai có thể tìm thấy và chạm tới ánh sáng ấy để thổi bùng ngọn lửa, thắp sáng cả khu rừng tối tăm.

Dòng thời gian

Thứ Ba, 02 Tháng Mười 2018 04:01

Đã hơn chín giờ tối, trời mưa lất phất, mưa không lạnh nhưng những cơn gió theo mưa cứ như xô vào lòng người bao chất chứa, bao nỗi niềm của một thời vụng dại. Và, bằng một cách lạ lùng nào đấy, tôi vẫn quyết chạy xe về nhà trong tiết trời ương dở, khó chịu ấy bằng một nụ cười không thể rạng rỡ hơn. Vì mỗi ngày về nhà, với tôi đó đều là những ngày trong veo nhất.

Ghe hàng

Thứ Hai, 01 Tháng Mười 2018 07:59

Tuổi thơ phải chăng luôn là thứ để người ta hoài niệm và nhớ lại mỗi khi lớn lên. Trong mỗi chúng ta dù có đến tận nơi nào, dù cứ mãi bôn ba nơi xứ lạ quê người đi chăng nữa thì những ký ức tuổi thơ vẫn mãi hiển hiện trong tâm trí. Không hiểu tại sao, tôi lại thích ru mình trong những ký ức tuổi thơ, có lẽ tuổi thơ luôn gắn liền với những hình ảnh quá đổi thân thương, đó là người mẹ nghèo bên khói bếp, là người cha tảo tần hôm sớm trên cánh đồng quê, là dòng sông tuổi thơ tắm mát trưa hè... hay bình dị, thân thuộc hơn với hình ảnh chiếc ghe hàng lặng lẽ nơi khúc sông.

Cảm ơn cha

Thứ Hai, 01 Tháng Mười 2018 07:46

Cha ơi! Con cảm ơn cha vì những tháng ngày qua cha đã nuôi dạy con khôn lớn nên người. Con biết ơn cha rất nhiều vì cha luôn hi sinh, luôn đem hết tình yêu của mình dành trọn cho con.

Trung thu ở một nơi xa

Thứ Sáu, 28 Tháng Chín 2018 01:17

Tết trung thu năm nay tôi không được thưởng thức quà bánh, đặc biệt là bánh trung thu mà tôi yêu thích nhất. Và cũng không được xum họp bên gia đình như ngày nào. Trung thu năm nay là khoảng thời gian một tháng tôi xa nhà đến nơi phố thị. Đến môi trường đại học mới mẻ với bao hoài bão đang ấp ủ. 

Thân gửi thanh xuân

Thứ Ba, 25 Tháng Chín 2018 03:43

Dưới những cơn mưa bất chợt và trong bộ đồ ướt đẫm, chợt nhận ra lòng mình đơn côi đến lạ thường. Đó là cảm giác không phải không có ai bên cạnh mình, cũng chẳng phải cảm giác không thể nói cùng ai mà là “ước gì mình được khóc thật lớn, òa lên như một đứa trẻ” để cảm thấy mọi thứ nhẹ lòng hơn. Hóa ra, “trẻ con” tập làm người lớn lại khó khăn và chơi vơi đến thế!

Vời vợi K’tô

Thứ Hai, 24 Tháng Chín 2018 09:23

Ông bạn vong niên người Khmer nói với tôi, cái tên núi Tô vốn xuất phát từ K’tô theo cách gọi của người dân Khmer. K’tô là một loại cây thân gỗ, lá to gấp đôi gấp ba lá cây bàng, trước đây mọc nhiều trên đỉnh núi này. Từ tên K’tô nhiều người dần đọc trại âm ra thành Cô Tô. Tôi lần giở sử liệu cũ, thấy núi còn có tên gọi khác theo âm Hán Việt là Phụng Hoàng sơn. Cách gọi Phụng Hoàng sơn bắt nguồn từ hình dáng núi. Bởi, nhìn từ  khu vực đồi Tà Pạ (thuộc thị trấn Tri Tôn hiện nay), núi Cô Tô lừng lững như chú chim phượng hoàng khổng lồ sà xuống cánh đồng bạt ngàn xanh lúa non, bạt ngàn thốt nốt xen lẫn với cây rừng. Chẳng biết chú chim ấy trầm tư điều gì giữa nắng gió suốt ngàn năm, đến nỗi thân chú bám đầy những rong rêu phế tích.

Chiếc đèn và cha

Thứ Sáu, 21 Tháng Chín 2018 03:32

Tháng 8 (âm lịch) lại về và tôi cũng đã sẵn sàng đón một mùa trung thu nữa. Hằng năm cứ vào tiết trời này lòng lại xao xuyến bồi hồi nhớ về những ngày đã cũ. Chẳng biết tôi bắt đầu cảm nhận được tình thương với cha là từ khi nào, chỉ biết kí ức đầu tiên để nói về cha là những mùa trung thu khi tôi còn học tiểu học.