Những vết chai

Thứ Tư, 11 Tháng Tám 2010 09:40

Tôi ngả mũ chào và bắt tay Ba khi ông đón tôi ở cổng như một biểu hiện của giai cấp quý tộc. Cha con tôi vẫn thế dù tôi là con gái nhưng tôi thân thiện với ba còn nhiều hơn cả mẹ. Ai đó sẽ thấy thật ngổ ngáo vì hành động lố bịch của hai cha con nhưng bản thân tôi lại tự hào vì điều đó.

Con đường đầy nắng

Thứ Ba, 10 Tháng Tám 2010 09:19

Đường xa. Trời nắng. Có ai biết rằng hiện giờ tôi đang rất bực bội. Mồ hôi trên đầu tôi chảy dài xuống mặt, tôi vừa lau xong là lập tức mồ hôi lại đổ xuống y như vậy. Tôi buộc phải dừng lại để nghỉ ngơi một lát.

Ngôi nhà có tiếng khóc thầm

Chủ Nhật, 08 Tháng Tám 2010 23:56

Bây giờ, hễ ai đi qua khu đất này đều trầm trồ khen ngợi, khu đất trước kia, vốn là một sân cỏ hoang vắng, đất bùn nhão nhoẹt, nhưng giờ đây, từ chỗ khu đất ấy đã mọc lên một tòa nhà vừa to vừa đẹp.

“Người nhà quê”

Thứ Năm, 05 Tháng Tám 2010 16:31

Choáng ngợp! Chỉ một từ ngữ ngắn gọn nhưng diễn tả chính xác và đầy đủ nhất tâm trạng của tôi khi đặt chân lên mảnh đất Sài thành hoa lệ. Bạn đọc khoan hãy nhầm lẫn vì tựa bài tôi tự gọi mình là “Người nhà quê” nhưng không có nghĩa đây là lần đầu tiên tôi mới được lên trung tâm Thành phố lớn nhất nước Việt Nam. Tôi sẽ nói ngay nơi tôi đặt chân đến là đâu mà mau chóng tạo cho mình cái vỏ bọc quê mùa “hai lúa” của đứa con gái miền Tây trong mắt dân thị thành.

Kế hoạch riêng

Thứ Tư, 04 Tháng Tám 2010 09:54

Thằng Long vật vờ như một bóng ma, vờn qua lượn lại trước mặt chúng tôi, tiếng bước chân dậm đều đều xuống nền, nghe thật rùng rợn. Tôi nhìn Khang, Khang nhìn tôi, nỗi nghi ngờ ngày một lớn.

Thiên đường Su Su

Thứ Sáu, 30 Tháng Bảy 2010 10:53

Tôi có chuyến đi dài ngày để tham gia trại sáng tác ở Tam Đảo cùng một số cô chú, anh chị của Hội VHNT tỉnh An Giang vào một ngày cuối tháng sáu. Một chuyến đi xa bao giờ cũng khiến tôi cảm thấy háo hức xen lẫn chút hồi hộp, lo lắng. Những chuyến đi dài mệt đừ người nhưng bao giờ niềm vui cũng ắp đầy, với biết bao điều mới lạ luôn rộng mở trước mắt tôi…

Lời thì thầm của lá

Thứ Năm, 29 Tháng Bảy 2010 07:55

Gió đột ngột thổi mạnh. Chiếc lá mận con vừa ra còn một màu xanh tươi mát hoảng sợ bấu chặt vào vai cành mẹ. Cành mẹ nhìn đứa con nhỏ ngây thơ, động viên:- Nào, con ngoan của mẹ, can đảm lên, đừng sợ!

Linh thiêng Việt Nam - Lời nói từ trái tim

Thứ Tư, 28 Tháng Bảy 2010 08:50

Chiều nay, đứng giữa lòng nghĩa trang vắng lặng, những ngôi mộ rực ánh sao vàng, các anh đã nằm yên trong lòng đất mẹ - vùng đất mà các anh đã bảo vệ bằng cả tính mạng của mình để cho những người hôm nay như chúng tôi được thanh bình. Chúng tôi đặt lên bia mộ các anh những bó hoa tươi thắm cũng như những lời nói từ tâm hồn mình: Cám ơn các anh!

Hoài niệm

Thứ Hai, 26 Tháng Bảy 2010 08:28

Hai năm trôi vèo qua tay mà cứ ngỡ sẽ nắm giữ lại được dù chỉ là tí ti kỷ niệm. Tôi ghét sống trong kỷ niệm, tôi ghét một mình loay hoay kiếm tìm trong mớ ký ức rối vò rồi bỗng khóc òa vì nó đã xa xăm. Đôi lúc tự hỏi có phải tôi là một kẻ khó mà khôn lớn. Tôi thích ấp ôm kỷ niệm, tự cảm thấy hạnh phúc với những nhỏ nhoi trôi qua trong đời rồi giật mình vì kỷ niệm làm nhói tim đau. Mâu thuẫn…mâu thuẫn quá đi mất!

Tiệc sinh nhật

Thứ Sáu, 23 Tháng Bảy 2010 07:56

- Nhiên ơi, họp nội bộ Nhiên ơi! – Tiếng nhỏ Phương lanh lảnh.- Ừa, qua liền!