Những món quà tôi nhận được từ học trò

Thứ Hai, 23 Tháng Mười Một 2009 08:52

Mỗi năm khi đi dự lễ Ngày Nhà giáo Việt Nam về, tôi lại nhận được những câu hỏi từ bạn bè, người thân: “Học trò có tặng cho mày gì không?”, “Sao thấy năm nào nó cũng tặng mày toàn mấy bông hồng giả hết vậy? Chắc học trò trường mày nghèo lắm hả?”. Tôi chỉ vui vẻ trả lời với họ rằng: “Học trò vùng sâu mà!”.

Những tên trại ý nghĩa

Chủ Nhật, 22 Tháng Mười Một 2009 17:19

Có nhiều cách để nổi bật và tạo được sự chú ý, một trong những cách ấy chính là việc đặt một cái tên cho thật ý nghĩa, thật ấn tượng. Hội trại kỷ niệm 10 năm thành lập trường Đại học An Giang chính là dịp để tập thể các lớp thể hiện sự sáng tạo, mà trước hết là việc đặt tên cho trại của mình.

Thời áo trắng của tôi

Thứ Năm, 19 Tháng Mười Một 2009 16:33

“Tuổi học trò là lứa tuổi đẹp nhất và đáng nhớ nhất của đời người”. Tôi nghe câu nói này đã rất nhiều lần và tôi cũng nghĩ như vậy. Tại sao là lứa tuổi đẹp nhất? Một lứa tuổi mà tâm hồn ngây thơ trong sáng, thuần khiết như tờ giấy trắng tinh chăng? Hay là lứa tuổi được may mắn trải qua nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô, mái trường, bạn bè, sách vở? Cũng có thể là lứa tuổi gắn liền với quá trình trưởng thành của mỗi con người, quá trình thay đổi về thân thể lẫn cảm xúc, tâm hồn mà mọi điều nhỏ nhặt nhất đều dễ dàng khắc sâu vào trong kí ức?...

Những mảnh đời

Thứ Ba, 17 Tháng Mười Một 2009 08:32

Đêm lạnh. Gió lùa vào nhà từng luồng buốt da. Lâu lắm rồi tôi mới có được cảm giác ớn lạnh khó giải thích như đêm nay. Căn phòng trống vắng, chỉ có tôi còn thức. Những lúc khuya khoắt và đơn độc như thế này tôi mới có thời gian để ngẫm nghĩ lại chuyện đời, chuyện người. Mọi thứ lướt qua nặng nề và để lại trong tim tôi một nỗi đau nhức nhối.

Một Chí Phèo không bước ra từ văn học Việt Nam.

Thứ Hai, 09 Tháng Mười Một 2009 10:03

Hồi còn ngồi ở ghế nhà trường, tôi đã có lần phân tích tác phẩm “Chí Phèo” của nhà văn Nam Cao và được điểm ưu. Tôi tự hỏi, sao đột nhiên mình lại có khiếu làm văn vậy ? So với những bài tập làm văn lần trước tôi chỉ xoàng xoàng nhận toàn những điểm năm, điểm sáu, thậm chí có khi nhận cả điểm bốn. Thế mới lạ chứ !

Câu chuyện đồ… “nghĩa địa”

Chủ Nhật, 08 Tháng Mười Một 2009 21:42

Có thể nói, mua sắm vừa là thú vui vừa là nhu cầu thiết yếu của mỗi con người. Tùy hoàn cảnh kinh tế, tùy sở thích mà mỗi người sẽ chọn cho mình một địa điểm mua sắm phù hợp. Gần đây xuất hiện một phong trào mua sắm rất hợp với “hầu bao” của sinh viên. Đó là đi mua sắm tại các “shopping vỉa hè”, hay nhiều người còn gọi là đi mua đồ… “nghĩa địa”. Chúng tôi có dịp rảo quanh các điểm bán đồ “nghĩa địa” trên địa bàn Thành phố Long Xuyên và nhận thấy còn nhiều điều bất cập trong vấn đề này.

Có phải ngày xui xẻo ?

Thứ Hai, 02 Tháng Mười Một 2009 10:57

Hôm ấy là ngày thứ sáu, ngày học cuối tuần. Sáng học, chiều thuyết trình, tối lên xe về nhà gấp. Kế hoạch lên rồi, tôi cứ thế mà làm thôi! Nhưng có lẽ buổi sáng bước chân ra khỏi nhà, tôi đã bước nhầm vào cục gạch xui xẻo, nên cả ngày hôm ấy, gặp toàn những chuyện buộc phải nhăn mặt ra mà cười, miễn cưỡng cười để đón nhận.

Trò chơi của biển

Thứ Sáu, 23 Tháng Mười 2009 13:56

Biển lặng. Gió thảnh thơi lướt qua từng đợt nhè nhẹ như tỏ ý muốn nghỉ ngơi sao một thời gian dài gây nhiều biến động. Đốc phóng tầm mắt nhìn ra xa, nơi những đợt sóng nhỏ hiền hòa đang xua đẩy nhau tràn vào bờ trong sự hờ hững, lãnh cảm. Dưới chân nó, những mảnh vỏ sò, vỏ óc sắc nhọn không ngần ngài cứa vào da thịt nó rướm máu, nhưng nó không thấy có cảm giác, bởi vì có một nỗi đau vô hình khác đang chà xát và bào mòn trái tim nó, nó giẫy giụa đau đớn trong thế giới riêng mình, giẫy giụa một cách tuyệt vọng trước những tàn dư của quá khứ.

Điều bất ngờ

Thứ Tư, 21 Tháng Mười 2009 08:16

Hắn là một gã sinh viên cổ quái chẳng ai ưa. Từ khi bước chân vào lớp học Tiếng Anh B buổi tối lớp F8 là y như rằng cả lớp bị xáo trộn. Cái thân hình trên 70kg bị nhồi nhét trong một cái vỏ bọc chưa tới 1m60. Quá mất cân đối. Hắn ú ì lại có hơi quái đảng nên không tạo được bất cứ thiện cảm nào. Nhưng có một điều ai cũng phải thừa nhận, hắn học rất siêu nên được các thầy cô chiếu cố nhiều.

Ước mơ

Thứ Sáu, 16 Tháng Mười 2009 14:07

Tuổi học trò lắm mơ nhiều mộng. Nhưng ước mơ lớn nhất là đậu vào cao đẳng, đại học để có một ngành nghề ổn định cho tương lai. Đối với nhiều người, ước mơ ấy xem ra cũng khá dễ dàng đạt được khi gia đình có điều kiện để họ theo học các trường đại học tư nếu không vào được đại học công. Thế nhưng, đối với em, học đại học quả là một chuyện không dễ chút nào! Vì nhỏ chẳng nằm trong top đầu của lớp, gia đình lại thiếu trước hụt sau…