Một Chí Phèo không bước ra từ văn học Việt Nam.

Thứ Hai, 09 Tháng Mười Một 2009 10:03

Hồi còn ngồi ở ghế nhà trường, tôi đã có lần phân tích tác phẩm “Chí Phèo” của nhà văn Nam Cao và được điểm ưu. Tôi tự hỏi, sao đột nhiên mình lại có khiếu làm văn vậy ? So với những bài tập làm văn lần trước tôi chỉ xoàng xoàng nhận toàn những điểm năm, điểm sáu, thậm chí có khi nhận cả điểm bốn. Thế mới lạ chứ !

Câu chuyện đồ… “nghĩa địa”

Chủ Nhật, 08 Tháng Mười Một 2009 21:42

Có thể nói, mua sắm vừa là thú vui vừa là nhu cầu thiết yếu của mỗi con người. Tùy hoàn cảnh kinh tế, tùy sở thích mà mỗi người sẽ chọn cho mình một địa điểm mua sắm phù hợp. Gần đây xuất hiện một phong trào mua sắm rất hợp với “hầu bao” của sinh viên. Đó là đi mua sắm tại các “shopping vỉa hè”, hay nhiều người còn gọi là đi mua đồ… “nghĩa địa”. Chúng tôi có dịp rảo quanh các điểm bán đồ “nghĩa địa” trên địa bàn Thành phố Long Xuyên và nhận thấy còn nhiều điều bất cập trong vấn đề này.

Có phải ngày xui xẻo ?

Thứ Hai, 02 Tháng Mười Một 2009 10:57

Hôm ấy là ngày thứ sáu, ngày học cuối tuần. Sáng học, chiều thuyết trình, tối lên xe về nhà gấp. Kế hoạch lên rồi, tôi cứ thế mà làm thôi! Nhưng có lẽ buổi sáng bước chân ra khỏi nhà, tôi đã bước nhầm vào cục gạch xui xẻo, nên cả ngày hôm ấy, gặp toàn những chuyện buộc phải nhăn mặt ra mà cười, miễn cưỡng cười để đón nhận.

Trò chơi của biển

Thứ Sáu, 23 Tháng Mười 2009 13:56

Biển lặng. Gió thảnh thơi lướt qua từng đợt nhè nhẹ như tỏ ý muốn nghỉ ngơi sao một thời gian dài gây nhiều biến động. Đốc phóng tầm mắt nhìn ra xa, nơi những đợt sóng nhỏ hiền hòa đang xua đẩy nhau tràn vào bờ trong sự hờ hững, lãnh cảm. Dưới chân nó, những mảnh vỏ sò, vỏ óc sắc nhọn không ngần ngài cứa vào da thịt nó rướm máu, nhưng nó không thấy có cảm giác, bởi vì có một nỗi đau vô hình khác đang chà xát và bào mòn trái tim nó, nó giẫy giụa đau đớn trong thế giới riêng mình, giẫy giụa một cách tuyệt vọng trước những tàn dư của quá khứ.

Điều bất ngờ

Thứ Tư, 21 Tháng Mười 2009 08:16

Hắn là một gã sinh viên cổ quái chẳng ai ưa. Từ khi bước chân vào lớp học Tiếng Anh B buổi tối lớp F8 là y như rằng cả lớp bị xáo trộn. Cái thân hình trên 70kg bị nhồi nhét trong một cái vỏ bọc chưa tới 1m60. Quá mất cân đối. Hắn ú ì lại có hơi quái đảng nên không tạo được bất cứ thiện cảm nào. Nhưng có một điều ai cũng phải thừa nhận, hắn học rất siêu nên được các thầy cô chiếu cố nhiều.

Ước mơ

Thứ Sáu, 16 Tháng Mười 2009 14:07

Tuổi học trò lắm mơ nhiều mộng. Nhưng ước mơ lớn nhất là đậu vào cao đẳng, đại học để có một ngành nghề ổn định cho tương lai. Đối với nhiều người, ước mơ ấy xem ra cũng khá dễ dàng đạt được khi gia đình có điều kiện để họ theo học các trường đại học tư nếu không vào được đại học công. Thế nhưng, đối với em, học đại học quả là một chuyện không dễ chút nào! Vì nhỏ chẳng nằm trong top đầu của lớp, gia đình lại thiếu trước hụt sau…

Thềm nắng

Thứ Năm, 15 Tháng Mười 2009 14:36

Màn đêm từ từ buông xuống. Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ nhàng qua những ngọn cây, tạo thành một khúc nhạc du dương êm ả. Với khung cảnh trầm lắng này con người rất dễ mộng mơ, và Thi đang chìm đắm vào khung trời kỷ niệm ...

Tưởng khó mà dễ...

Thứ Hai, 12 Tháng Mười 2009 21:06

Vẫn là hắn, với cái dáng đi nhẹ nhàng và gương mặt đính lên nụ cười vừa vui vẻ vừa bẽn lẽn ấy. Thành ra trông vẻ mặt hắn rất ngộ nghĩnh. Đó cũng chính là phong cách thường thấy ở hắn. Có khác chăng là bộ trang phục ủi rất phẳng phiu được hắn khoác trên người, trông rất tươm tất chứ không luộm thuôm như lúc đi học. Chả là hôm nay hắn đi nhận giải trong lễ trao giải cuộc thi “Mùa Xuân Và Tình Yêu” đó mà…

Tôi – Con gái !

Thứ Hai, 12 Tháng Mười 2009 08:40

Từ khi còn nhỏ tôi đã thích chơi với bọn con trai hơn là tụi con gái và tính tình của tôi cũng không khác gì mấy đứa con trai. Tôi chẳng muốn làm con gái một tí tẹo nào. Vì làm một đứa con gái đúng nghĩa thì có hàng trăm thứ rối rắm nào tóc tai, nào quần áo, giày dép, đồ buộc tóc, nón đội đầu vân vân và vân vân lúc nào cũng phải xinh xắn, đáng yêu và dịu dàng thì mới là một đứa con gái dễ thương. Với tôi đó là một việc vô cùng phiền phức mất thời gian.

Niềm vui phía sau vai diễn

Thứ Bảy, 03 Tháng Mười 2009 08:10

Người ta gọi hai đứa nó là thằng Tửng và con Mén. Chỉ đơn giản là sau khi tụi nó diễn xong hai vai diễn đó rồi nổi tiếng và lọt vào trong đôi mắt của những “nhà bình luận” quần chúng.