Mùa hè cuối cùng

Thứ Hai, 22 Tháng Sáu 2009 14:36

Lại một mùa hè với những cuộc chia tay, với những chùm phượng đỏ nở thắm góc trời. Chiều nay, tôi chở chị trên chiếc xe đạp quen thuộc mà hai chị em vẫn thường đèo nhau trên những con đường Long Xuyên vào những chuyến du lịch thư giãn cuối tuần, đưa chị lên bến xe về Châu Đốc. Lần này không như bao lần trước, chị về quê không với chiếc cặp sách bé bé, xinh xinh mà là với tất cả những gì chị đã mang theo trong quãng trời đại học. Chị tốt nghiệp.Về quê tìm việc. Lòng tôi có cái gì nghe như tái tê, lưu luyến, có cái gì nghẹn ngào, một nỗi buồn man mác trong sâu xa tâm hồn.

Mùa hè chia xa

Thứ Năm, 18 Tháng Sáu 2009 21:56

Tháng sáu mùa mưa, những cơn mưa rả rít làm lắng đọng cả một không gian buồn. Ngày tháng hè chia tay nhau của bạn bè tôi vẫn in nguyên lên đó. Cây phượng già nua cũng ưỡn mình vươn những tán đỏ hoe làm sáng rực cả một góc sân trường. Giờ về lại trường xưa, lòng tôi lại thấy nhớ xa xôi về một thời yêu dấu, thời của tuổi học trò.

Chuyện nhỏ bên đường

Thứ Tư, 17 Tháng Sáu 2009 22:34

Tôi viết bài này để trả nợ một người. Tôi không biết tên ông, không biết ông cụ thể bao nhiêu tuổi, không biết ông có còn nhớ tôi – một người tri ân và ngưỡng mộ ông không? Riêng tôi, từ hôm được biết ông, không lúc nào tôi không thấy chập chờn trong đầu mình hình ảnh và nghĩa cử của ông.

Đêm Thành phố đổ Mưa

Thứ Hai, 15 Tháng Sáu 2009 21:45

- Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa…- …Trời còn làm mưa, mưa rơi miên man… Thành phố đêm nay trời đổ mưa, đang lang thang nơi góc phố, bỗng một cơn mưa kéo đến bất ngờ, không mang theo “ dụng cụ bảo hộ” tôi lặng lẽ đi trong mưa. Miệng thì thầm khẽ cất lên những bản tình ca mưa mà mình vẫn thích hát mỗi khi thấy mưa rơi. Mưa nhảy nhót trên mái nhà. Mưa ngoằn nghoèo quanh cửa kính. Mưa tí tách trong vòm lá…

Hải và Đào

Thứ Sáu, 12 Tháng Sáu 2009 15:10

Hải vẫn bước đi vội vã trên con đường vào văn phòng khoa mà không để ý đến những giọt mưa bé tí đang táp vào mặt đều đều. Xa xa, Hải đã trông thấy một cô gái xinh xắn với mái tóc dài phủ hết cả lưng đứng ở cuối con đường. Hải nhận ra ngay, đó là Đào, cô em gái kết nghĩa của Hải.

Nước mắt!

Thứ Ba, 09 Tháng Sáu 2009 20:03

Có người đã từng bảo nước mắt là vị đắng của những đau thương từ sự bất hạnh và khổ đau đến tột đỉnh. Song có người lại nói chỉ những người yếu đuối mới rơi lệ?! Vậy thì tôi chẳng phải là người yếu đuối cũng chẳng có gì là bất hạnh bởi lẽ cuộc sống diễn ra với tôi quá ư hoàn hảo. Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình giàu có.

Chiều quê

Thứ Hai, 08 Tháng Sáu 2009 22:29

Chiều quê buồn quá. Buồn như mắt của những người trầm cảm. Trước cảnh vật mờ ảo phảng phất đan xen vào nhau là một cảm giác man mác len lỏi và lan toả giữa không gian tràn ngập ánh nắng tà. Dòng sông xanh đầy sức sống lúc ban mai bây giờ bắt đầu tỏ dấu hiệu ủê oải vì không còn năng lượng cho chuyến hành trình dài về miền biển rộng. Đứng trước sự chuyển đổi của những giây phút cuối ngày, lúc nào cũng vậy, ở một nơi xa xăm nào đó trong tâm hồn tôi, luôn có một khoảng trời chơi vơi quay quắt trước những gì sắp mất, sắp qua đi.

Giá trị của Mùa hè

Thứ Sáu, 05 Tháng Sáu 2009 16:42

Cố lên! I try my best ! try .. try …Tôi nói to mấy câu thần chú đó. Tôi dần ngủ thiếp đi và hình như mối gánh nặng thi cử trở về số “0”. Trong cơn mơ tôi thấy mình đang ở xử sở mộng mơ “Đà Lạt”, từng đồi thông ẩn ẩn hiện hiện trong khối sương mu. Cái se se lạnh như tưới mát lòng tôi. Bỗng dưng tôi nghe tiếng gọi ở phía sau “ just about enough !... just about enough!...” .

Mùa hè đáng nhớ

Thứ Sáu, 05 Tháng Sáu 2009 16:02

Những ngày tháng vùi đầu trong đống sách vở để chiến đấu với mùa thi đã đi qua, giờ đây tôi thật sự thấy thoải mái khi dạo bước trên sân trường đại học. Ở một góc sân trường, cây phượng già cỗi đã trổ những chùm hoa đỏ rực. Những cánh phượng hồng khẽ đong đưa trong làn gió nhẹ như những cánh bướm đầy sức sống dưới ánh nắng nhè nhẹ buổi sớm mai.

Một Vì sao cho đêm Sinh nhật

Thứ Năm, 04 Tháng Sáu 2009 08:51

Ông trăng trên trời đã ngự trị từ lâu, bóng tối bao trùm khắp nơi dần tan biến bởi ánh sáng huyền diệu tuyệt vời từ bầu trời đầy sao, tiếng nhạc của những chú bù tọt trên đồng dồn dập vang lên xua tan cái lạnh lẽo của màn đêm. Tiếng xe đạp cóc cách vẫn gõ đều nhịp trên đường quê vắng vẻ, tôi và anh vẫn ngày ngày cùng nhau đi học.