Thoáng quê

Thứ Ba, 19 Tháng Năm 2009 10:39

Chiếc xe đò từ từ lăn bánh. Bến xe Bình Khánh trưa tháng năm nắng như đổ lửa. Trời nóng đến nỗi tưởng như người ta có thể phát cáu lên với người bắt chuyện, nên không ai dại gì khoe tài giao tiếp dưới cái nắng như thiêu đốt thế này. Nóng quá, trong xe cứ hầm hập hơi người, hơi nắng cả hơi thuốc lá của một tay nào đó đang cố rít nốt điếu thuốc chỉ còn trơ đầu lọc. Nó với tay kéo nhẹ tấm cửa kính, xe đang chạy nên gió bên ngoài cứ mặc sức ùa vào dù vẫn đầy hơi nóng. Thôi kệ, còn đỡ hơn là cứ ngồi tư lự mà tự làm khổ mình với cái nóng gần như nghẹt thở trong xe.- Cháu cứ để cửa đấy, gió ngoài vào thấy dễ chịu hơn!Ông lão ngồi bên cạnh lên tiếng.

Đợi

Thứ Bảy, 16 Tháng Năm 2009 09:51

Tiền khuyến mại của bạn có 0 đồng. Chắc chắn có một lúc nào đó bạn đã rơi vào hoàn cảnh tương tự như tui lúc này. Bình thường, nếu rơi vào trường hợp như vậy, điều đầu tiên tui làm là chạy ù ra bưu điện, mua một thẻ tài khoản con con, để điện thoại của tui từ một tên ăn mày biến hoá thành đại gia.

Mưa tháng năm…

Thứ Sáu, 15 Tháng Năm 2009 15:47

Nắng. Nắng hiện hữu giữa mùa sang. Những hạt nắng xuyên qua kẽ lá hắt xuống long lanh như pha lê trong suốt. Nhiên bình thản thả hồn mình theo cánh gió. Ban đêm với ban ngày, ánh sáng và bóng tối có khi nào xuất hiện một lúc đâu? Mỉm cười, Nhiên không hiểu sao bổng dưng mình lại thắc mắc đến những cái từ lâu mình không để ý tới. Để giờ đây Nhiên biết rằng hạnh phúc của người này đôi khi là mất mát của người kia. Bản thân Nhiên cũng thế, nên chỉ biết cảm thông chứ không thể nào đưa tay giúp đỡ, người trong cuộc phải tự nhận rõ thất bại của mình để mà tự động vượt qua trong cả tình bạn lẫn tình yêu…

Ánh nến…

Thứ Hai, 11 Tháng Năm 2009 15:02

Ánh nến được thắp lên từ tay mẹ tôi đang tỏa sáng. Một vùng sáng dần lan ra từ ánh nến lung linh. Đêm nay cúp điện. Biết đâu thế lại hay!

Điều con muốn nói sau Ngày của mẹ

Thứ Hai, 11 Tháng Năm 2009 10:47

Hôm qua là ngày của mẹ (10/5). Ngày hôm qua con đi dự một đám tiệc, vui suốt cả ngày với số tiền chi phí lên đến hàng trăm ngàn. Con có thể mua một đóa hoa hay một món quà mà giá đến cả trăm ngàn chỉ để cho những bạn gái mà con có cảm tình. Nhưng ngày hôm qua con đã không nhớ đến Ngày của mẹ. Con đã không hề biết đến ngày hôm qua là ngày Chủ nhật thứ hai của tháng Năm. Từ trước đến nay con chẳng một lần mua cho mẹ một bông hoa, cho dù đó là ngày 8/3 hay ngày 20/10 hay là Ngày của mẹ.

Dịu dàng Bồ công anh

Thứ Sáu, 08 Tháng Năm 2009 14:29

- Này thì té, he he!Tôi rút vội chân mình vào góc bàn vừa rung đùi khoái chí. Thật là một cảm giác “đáng ghét”!Những ly trà sữa từ tay nhỏ rơi xuống nền gạch bắn nước tung toé vào người tôi, tôi đứng phắt dậy- Trời ơi, dơ hết cái quần mới của tôi rồi, phục vụ gì mà kì vậy? Về mầy, hổng có ăn uống gì hết!

Anh tôi

Thứ Ba, 05 Tháng Năm 2009 14:21

Bạn bè thường hỏi tôi: ”Ủa! sao tên mày kì vậy? Tại sao Ba mày lại đặt cho mày tên là Vũ Em?”. Nghe câu hỏi ấy, tôi chỉ cười nhẹ và trả lời: “Tôi còn một người anh ruột tên là Vũ Anh”. Có lẽ, người ta chỉ đơn thuần hỏi cho vui miệng thế thôi. Nhưng… đôi khi họ lại vô tình chạm đến nỗi đau trong tâm hồn tôi.

Xuất phát thấp

Thứ Tư, 29 Tháng Tư 2009 10:26

Có đôi lần ngồi vu vơ ngẫm nghĩ về cuộc sống của em, em có bao giờ cảm ơn những ngày xưa hay không? Ngày xưa của em là bầu trời tuổi thơ tuyệt đẹp với biết bao kỷ niệm, là những lỗi chính tả sai vụn vặt đầu đời, là cánh diều, câu hát ru của mẹ, là những căn chòi nhỏ xíu em dựng ngã nghiêng với lũ bạn. Những điều chỉ có trong ngày xưa ấy, văn chương cũng đã nói nhiều rồi phải không em?!

Nhớ nhà

Thứ Ba, 28 Tháng Tư 2009 10:31

Thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh, thế là đã gần một năm kể từ lúc An bước chân vào đại học An Giang mà vẫn chưa một lần trở về quê, nơi An có rất nhiều kĩ niệm khó quên thuở thơ ấu. Miền quê sông nước chỉ cần ba giờ ngồi xe là đến, thế mà An đã xa cách quá lâu. Giờ mà về An không biết đường xá, nhà cửa làng quê mình như thế nào nữa.

Con sẽ là đôi mắt của bà

Thứ Sáu, 24 Tháng Tư 2009 14:56

Bà tui mắt đã lòa, tay chân lập cập. Nhưng sớm nào tui cũng thấy bà huơ gậy tới lui trong vườn. Tui hỏi thì mẹ nói bà năng tập thể dục, để chống chọi căn bệnh viêm khớp quái ác đã đeo đuổi suốt thời còn trẻ. Ba tui thì nói khác, số bà là vậy, một đời vất vả, quằng quặt với chuyện cửa nhà, bếp núc, rồi đến chuyện ruộng đồng, con cá, con tôm…