Thốt nốt dấu yêu…

Thứ Tư, 24 Tháng Hai 2010 14:27

Nó xuống tay ga để xe nhẹ lướt trên con đường hai bên rợp những bóng cây thốt nốt sum sê trái. Lần nào về quê cũng vậy, nó luôn chậm rãi khi qua đoạn đường này. Cũng chính nơi đây, đã lưu giữ rất nhiều kỷ niệm vui buồn thuở ấu thơ của nó.

Mùa XUÂN của Mẹ tôi

Thứ Ba, 23 Tháng Hai 2010 09:21

Những cơn gió nhẹ nhàng của tháng chạp đem lại cho mọi người cảm giác yên bình thanh thản. Những cánh hoa bay bay theo cơn gió cùng với sự khoe sắc của những cánh mai như báo hiệu một mùa xuân nữa đã tới. Có lẽ như nhắc nhở những người xa quê như chúng tôi về một làng quê nghèo có hình bóng Mẹ Cha đang chờ đợi những đứa con thân yêu nơi xa quay về đón Xuân.

Tản mạn xứ Cù lao

Thứ Hai, 22 Tháng Hai 2010 09:46

Có lẽ, trên dãy đất hình chữ “S” này, ít nơi nào dấu ấn về “Hổ” lại sâu sắc, đặc biệt như ở cái xứ Mỹ Hòa Hưng. Nói như thế tưởng chừng như nói xạo, bởi đó đây vẫn có nhiều địa danh, truyện tích gắn liền với “ông Ba Mươi”. Chúng ta vẫn thường nghe các cụm từ “hang ông Hổ”, “đền ông Hổ”, “miếu ông Hổ”, “đình ông Hổ”… trong ngôn ngữ hàng ngày. Không đâu xa, vùng Thất Sơn ta vẫn còn tồn tại những truyền thuyết về “ổng” mà mỗi lần nghe lại không khỏi “sởn gai óc”. Có điều, “ông Hổ” ở Mỹ Hòa Hưng đặc biệt ở chỗ, mỗi khi nhắc đến, người dân nơi đây không thấy sợ mà lại cảm thấy lòng đầy tự hào về quê hương và tin tưởng vào sức mạnh của tình người.

Tỏ tình ngày Valentine

Chủ Nhật, 14 Tháng Hai 2010 09:27

Hoa hồng. Sôcôla. Bưu thiếp. Thêm vài lời tỏ tình cho thật “dạt dào” nữa là đủ.Tất cả “nguyên vật liệu” cần thiết cho “chiến dịch” tỏ tình đã chuẩn bị đâu vào đấy. Vì ngày 14/02 trên tờ lịch treo tường đã được đánh dấu đỏ.

Tình duyên cô gái tuổi Dần

Thứ Năm, 11 Tháng Hai 2010 07:49

Tôi là một đứa con gái tuổi Dần. Chính điều đó đã khiến Má tôi thở dài không biết bao nhiêu lần mà kể. Má nói: “Con gái tuổi Dần duyên phận long đong, Má sợ rồi đây mày sẽ ế.” Những lần như thế, tôi chỉ cười. Tôi nói Má khỏi lo, dễ thương như tôi thì không đời nào sợ ế.

Cành Lộc

Thứ Tư, 10 Tháng Hai 2010 14:09

Một mùa xuân nữa lại về mà gia đình nó, trong năm qua vẫn chưa có “tiến triển” gì. Gia đình nó vẫn là một trong những gia đình nghèo nhất xóm. Trong khi đó nó là một sinh viên học tập rất chăm nhưng Ba nó lại là một người nhậu nhẹt suốt ngày. Mỗi lần nó về quê là nó buồn lắm. Ước mơ của nó rất nhỏ. Nó chỉ mong sao Ba nó không còn đi sớm về khuya nữa. Không còn những ngày dài làm bạn với ma men để trở lại là một người cha mẫu mực. Chí thú làm ăn. Cho dù ông không là một vị chủ tịch, hay một người thầy giáo hết long vì học trò thân yêu.

Không hiểu nổi

Chủ Nhật, 07 Tháng Hai 2010 17:12

Tôi là người có uy tín, tinh tế, tâm lý nhưng điều tôi muốn khoe không phải là mấy thứ đó, ý tôi muốn đem rao hàng vẻ “khôi ngô” của mình thôi. Tôi tự hào khi được sở hữu cái vẻ ngoài ưa nhìn, đó là cách nói “khiêm tốn” mà tôi thường sử dụng. Vì thế, việc tôi cùng một lúc có nhiều người “ngấp nghé” cũng là điều không khó hiểu lắm. Đúng là “nồi nào úp vung nấy”, mấy cô bồ của tôi người nào cũng xinh đẹp, chân dài. Tuyệt vời! Cuộc sống quanh tôi toàn một màu hồng tuyệt mỹ, tôi say sưa mà quên đi mất sự tất yếu của cái gọi là “duyên nợ”.

Đôi mắt

Thứ Sáu, 05 Tháng Hai 2010 10:23

Thế giới của nó chỉ có một màu – màu đen. Nhưng nó vẫn hạnh phúc, hạnh phúc vì có chị luôn ở bên cạnh để tô điểm và chiếu sáng cuộc đời đơn sắc của nó.

Sẽ không lỗi hẹn với mai vàng…

Thứ Năm, 04 Tháng Hai 2010 22:39

Chiều nay gió gõ nhẹ xuống mặt đất vài tia nước rồi bất giác giật mình trời đổ mưa. Mưa cuối năm lất phất như mưa phùn, những hạt li ti bé bỏng. Trời se lạnh vẩy hạt mưa nhẹ nhẹ, mơn man vỗ vào không trung làm tâm trạng con người bâng khuâng khó tả.

Nhật kí cuối ngày

Thứ Năm, 04 Tháng Hai 2010 13:47

Một ngày đầu năm. Trống trãi và vô định hình cảm xúc. Trưa và đến hết ngày, tắt hết điện thoại, nằm miệt trong phòng đọc sách và ngủ.Hôm nay đọc một truyện ngắn, giật mình nhìn lại, thời gian qua, mãi bị cuốn theo những mũi tên của cuộc sống bộn bề, tâm hồn dường như dần chai sạn, luôn ngơ ngác và hoang vắng về một thứ... mãi nơi xa xăm, vô định. Lẽ nào, một ngày nào đó, mình sẽ tự đánh mất mình trong chính bản thân mình..?