Có một mùa Trung Thu…

Thứ Ba, 08 Tháng Chín 2009 09:25

Đã hơn hai năm với bao tất bật cuộc sống, nó quên hẳn mọi điều mơ ước, cuộc sống với nó trôi như một con thoi quay tít, nó cứ vội vã chạy theo công việc và chạy đua với thời gian, quên hẳn mọi người, mọi việc xung quanh diễn ra như thế nào. Hôm nay, về thăm quê. Ngồi trên xe đò, hai bên bờ hàng xáo xôn xao, những màu xanh, đỏ, vàng lấp lánh của những chiếc lồng đèn xinh xinh hình sao, hình cá chép… Người lớn dắt trẻ em đi mua đèn cầy ngũ sắc, mua đèn lồng thật nhộn nhịp làm sao. Nó chợt nhận ra : trung thu đã đến. Lòng nó cũng nao nức, rộn rã đến lạ.

Tiếc nuối

Thứ Năm, 03 Tháng Chín 2009 16:30

Đã không biết bao lần đi qua đi lại ngắm nghía chiếc ống ngoái trầu bằng đồng kia, giờ đây nó có thể mua được nhưng tận sâu trong thâm tâm nó vẫn ân hận tiếc nuối một điều gì đó, nó thở dài sườn sượt “Than ôi ! Đã muộn mất rồi”. - Cô ơi! Bán cho cháu chiếc ngoái trầu bằng đồng! - Này cháu ! cháu mua tặng bà hả? bà cháu ở nhà mà biết được chắc vui lắm đó, vì có cô cháu đáng yêu và hiếu thảo quá !Nó cười trong gượng gạo. “ Cám ơn cô”.

Yêu thương gởi vào một loài hoa

Thứ Năm, 03 Tháng Chín 2009 14:33

Chiều nay, khóm hoa cúc tím đầu tiên trong khu vườn nhỏ bé của tôi đã nở, nhuộm tím một góc trời nho nhỏ. Gió hiu hiu, từng đám mây như những cụm bông trắng, ánh nắng hồng làm cho hồn tôi chợt trở nên ấm áp Tôi chợt nhớ về ngoại – nỗi nhớ da diết trong lòng. Ngày ấy – những tháng ngày êm đềm và vui vẻ với sự chở che của ngoại.

Nho nhỏ một niềm vui

Thứ Hai, 31 Tháng Tám 2009 15:45

…Cầm tờ giấy giới thiệu trong tay, khuôn mặt phơi phới với những nụ cười thật tươi, từ Long Xuyên về thị trấn Tri Tôn, trong đầu hắn luôn suy nghĩ về ngôi trường mới của mình sẽ như thế nào đây? Và mấy “nhóc con” đầu tiên được hắn dẫn dắt sẽ vâng vâng dạ dạ thật dẽ thương hay là…cũng chẳng biết ra sao nữa. Càng nghĩ về điều đó hắn càng thấy thích thú vì từ nay trở đi hắn sẽ được gọi bằng thầy.

Lời tâm tình của cây chổi rơm

Thứ Tư, 26 Tháng Tám 2009 16:46

Mèn ơi! Sáng nay lại thấy lớp học toàn là rác với rác mẹ công nhân môi trường của mình lại một phen mệt nhọc nữa rồi. Không hiểu sao từ ngày mình theo mẹ đến với trường đại học này mình cảm thấy là lạ làm sao ấy. Ở đây mình tiếp xúc thật nhiều với các bạn trẻ. Các bạn ấy năng động và trẻ trung! Nhưng mà sao vẫn còn một số bạn thiếu ý thức thế nhỉ! Các bạn ấy lại ăn quà và xả rác khắp hội trường lớp học trong buổi biểu diễn văn nghệ tối hôm qua nữa rồi. Chắc là mẹ của mình phải vất vả lắm đây. Mình thương mẹ lắm!

Ký ức Mùa nước lên

Thứ Ba, 25 Tháng Tám 2009 05:52

Mưa càng ngày càng to dường như đang trút hạt lên căn phòng nhỏ trong một khu nhà trọ ọp ẹp. Nhìn qua ô cửa kính, Nga thấy nhớ nhà quá đổi, vì bận học hè mà Nga chẳng thể trở về quê thăm gia đình và cả tụi bạn cùng xóm được. Một tuần nữa là có thể hoàn thành chương trình nhưng Nga thấy sao mà lâu quá. Mưa tháng bảy, vậy là chỉ còn độ một tháng nữa là nước tràn đồng. Nhìn những giọt mưa đọng lại trên những ô cửa kính làm Nga nhớ rất nhiều về mưa ở quê mình, nhớ những lần long nhong tắm mưa ngoài đường làng cùng đám bạn cùng trang lứa. Những kí ức bất chợt lại ùa về và Nga cảm thấy dường như mình đang được sống lại với những cảnh tượng ấy.

Hạc giấy kỉ niệm

Thứ Hai, 17 Tháng Tám 2009 22:00

Hôm nay, trong lúc dọn dẹp phòng học để chuẩn bị đón tết, tôi đã nhặt được những con hạc giấy rơi vung vãi khắp phòng, có lẽ do tôi quá bận rộn với công việc hằng ngày và những ngày học căng thẳng vừa qua nên tôi chẳng còn tâm trạng gì mà thu gom chúng lại nữa. Mỗi hạc giấy đều chứa đựng một phần nào đó tâm sự của tôi vào những ngày tôi buồn hay vui trong cuộc sống hằng ngày

Trở lại trường xưa

Chủ Nhật, 16 Tháng Tám 2009 21:52

Nếu có ai hỏi tôi: “Với bạn thì hình ảnh nào là hình ảnh đẹp nhất” thì bạn sẽ trả lời như thế nào? Còn đối với tôi, câu trả lời sẽ là “những hình ảnh ngày nào còn cắp sách đến trường"....

Cây móng tay

Thứ Tư, 12 Tháng Tám 2009 15:08

Nó không phải là loại cây quý phái như phong lan, đỗ quyên hay hồng nhung. Nó cũng chẳng phải là loại cây có giá trị gì đặc biệt Đó đơn thuần chỉ là một hạt giống nhỏ màu xám đen bề ngoài nhìn không bắt mắt. Nó là hạt của cây móng tay - loại cây bình thường, mọc dại ở khắp nơi. Nhưng chính nó chứ không phải loại thực vật nào khác, đã cho tôi bài học quý báu về sức sống mãnh liệt đầy ý nghĩa trong thế giới tự nhiên.

Viết từ những ước mơ

Thứ Sáu, 07 Tháng Tám 2009 22:37

Ba mẹ tôi đều sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó. Nhà đông con, không ai được học hành đến nơi đến chốn. Thấm thía cái nghèo, cái khổ vì thất học nên khi ba mẹ về với nhau, khi sinh chị em chúng tôi ra, dù khó khăn vất vả cỡ nào ba mẹ cũng gồng mình, quyết chí lo cho chúng tôi ăn học. Gia đình sáu miệng ăn, trong đó có đến bốn đứa con đi học nên ba mẹ dù có quần quật lao động thì cảnh nhà vẫn cứ túng thiếu, chị em chúng tôi đến trường luôn trong cảnh thiếu thốn, thua thiệt so với bạn bè.