Kí ức Đà Lạt

Thứ Sáu, 17 Tháng Bảy 2009 23:12

Trong cuộc đời, có nhiều sự thay đổi làm ta phấn khởi, bên cạnh đó cũng có không ít sự biến chuyển khiến ta đau lòng. Đà Lạt – niềm hy vọng mỏnh manh mà tôi cố gìn giữ sẽ còn thay đổi nhiều hơn nữa. Những con dốc dài và xa rồi sẽ dẫn về đâu, nếu không phải là chốn vô định của miền xa lạ không báo trước.

Phía trước Con đường

Thứ Sáu, 17 Tháng Bảy 2009 08:31

Trang cuốn lại tấm băng rôn bỏ vào chiếc cặp nhỏ, rồi dắt nhanh chiếc mini Trung Quốc ra khỏi nhà xe, trước khi bác bảo vệ làm nhiệm vụ với mấy cái ổ khóa nơi cổng chính. Sân trường vắng hoe, hoàn toàn khác hẳn với khung cảnh ồn ào cách đây hai tiếng. Vài tấm đề thi rơi rải rác đâu đó bị gió cuốn lăn mấy vòng trên thảm cỏ dưới ánh nắng vàng rực đầu tháng bảy.

Bên xóm lô tô

Thứ Năm, 02 Tháng Bảy 2009 15:14

- Con năm !- Số chín !- Con dê !- Ba mươi lăm hả mậy?- Ừ !- Rồi… ! Tao kinh…! Kinh rồi…! Tao kinh rồi ! Dò coi…!- Bà mẹ nó ra ! Chỉ nhém có một con nữa mà không được. Tức quá!- Thôi ! Tiếp tục! Tiếp tục……đi! Bà Năm coi bộ mà hên dễ sợ, nãy giờ kinh hai ba bàn luôn!- Thôi ! Thôi ! Tiếp tục…! Tiếp tục….đi!

Cảm nhận của sinh viên năm cuối

Thứ Tư, 01 Tháng Bảy 2009 15:28

Không phải vô cớ mà nhiều người cho rằng thời sinh viên là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời đi học. Nó gắn liền với biết bao kỷ niệm đẹp từ mái trường, thầy cô, bạn bè và có cả tình yêu nam nữ. Không một ai trong số chúng ta – những người sắp rời xa mái trường Đại học có thể quên đi những kỷ niệm của thời sinh viên đầy niềm vui lẫn nỗi buồn.

Tiếng đàn trong mưa và vị thần hộ mệnh

Thứ Sáu, 26 Tháng Sáu 2009 17:07

Anh thở hổn hển sau một cuộc chạy dài tìm chỗ trú mưa. Dưới một mái hiên vắng, anh an tâm vì đây là chỗ an toàn. Anh ngước nhìn trời. Trời đang mưa, mưa lại vô cùng dữ dội, chớp giông giật liên hồi làm anh giật mình, anh cũng không hiểu vì sao mình lại có can đảm chạy đến đây, nếu không may mắn, có lẽ anh đã… Anh không dám nghĩ đến điều gở nữa.

Ngày của cha!

Thứ Năm, 25 Tháng Sáu 2009 11:27

“Ngày của cha” vừa đi qua! Những xúc cảm trong tận đáy lòng tôi càng mãnh liệt. Có lẽ, hơn bao giờ hết, tôi muốn nói thật nhiều, thật nhiều với cha mình. Tôi muốn cả thế gian này biết là tôi có một người cha thật tuyệt, và cũng muốn cả thế gian này biết rằng: tôi rất thương cha tôi!

Tiếng mưa đêm

Thứ Tư, 24 Tháng Sáu 2009 22:12

Cả buổi chiều nay trời cứ mưa rả rích không ngớt. Mưa làm cho cây sào phơi đồ trước nhà trọ trống rỗng khác hẳn mọi ngày. Mưa làm cho con đường vào ngõ trở nên lầy lội quá. Mưa cũng khiến cho xóm trọ vốn yên lặng vào hè giờ lại càng trở nên “cô tịch” hơn. Trời cứ đổ mưa suốt thế này thì chẳng ai muốn bước chân ra đường cả. Tôi cũng vậy, ngủ một giấc là thượng sách. Đó là đề tài mà lũ sinh viên chúng tôi đã bàn bạc sôi nổi.

Có những Hạnh phúc cùng Nước mắt

Thứ Ba, 23 Tháng Sáu 2009 17:50

Với tôi, những hình ảnh, những kỉ niệm và cả tuổi thơ ồn ào cùng bao khoảnh khắc êm đềm của cuộc sống không chỉ có trong đầu óc, trong trái tim mà còn có ở những giọt nước mắt. Nên nhiều khi tôi khóc không hẳn là vì buồn mà còn là vì nhớ, vì thích, vì hạnh phúc nữa!

Nhạt nhòa !!!

Thứ Ba, 23 Tháng Sáu 2009 09:46

Mặt trời lên cao chiếu rọi những tia nắng chói chang lên mọi vật, không gian yên ắng như tờ, không một ai muốn ra đường lúc này để hứng lên người những cái nóng gắt như đổ lửa đó. Chợt không gian im lặng bị xé tan bởi tiếng xe thắng gấp, bước xuống xe là một người còn rất trẻ, cô ta rất xinh đẹp và sành điệu. Người đó là Như, ngập ngừng nhìn cánh cổng im lìm khép mà Như đã tự hỏi mình: “Đã bao lâu rồi Như mới trở lại nơi này?”, nơi mà Như đã gắn bó gần như suốt quãng đời áo trắng.

Mùa hè cuối cùng

Thứ Hai, 22 Tháng Sáu 2009 14:36

Lại một mùa hè với những cuộc chia tay, với những chùm phượng đỏ nở thắm góc trời. Chiều nay, tôi chở chị trên chiếc xe đạp quen thuộc mà hai chị em vẫn thường đèo nhau trên những con đường Long Xuyên vào những chuyến du lịch thư giãn cuối tuần, đưa chị lên bến xe về Châu Đốc. Lần này không như bao lần trước, chị về quê không với chiếc cặp sách bé bé, xinh xinh mà là với tất cả những gì chị đã mang theo trong quãng trời đại học. Chị tốt nghiệp.Về quê tìm việc. Lòng tôi có cái gì nghe như tái tê, lưu luyến, có cái gì nghẹn ngào, một nỗi buồn man mác trong sâu xa tâm hồn.