Lời ru của anh Hai

Thứ Tư, 03 Tháng Sáu 2009 10:50

Có lẽ tôi là đứa em gái duy nhất lớn lên bằng lời ru của anh trai mình một cách lạ lùng nhất. Hai năm sau khi sinh tôi ra, gia đình trở nên khó khăn nên suốt ngày ba mẹ phải quần quật ngoài đồng để kiếm từng đồng tiền ít ỏi từ mảnh vườn bé xíu và làm thuê cho người khác. Vì thế từ nhỏ tôi đã quen với mùi mồ hôi ngai ngái và cái xiết tay quặt quẹo của anh hai mỗi khi ngủ gục trên tay anh đang ẵm.

Phong lan muộn

Thứ Hai, 01 Tháng Sáu 2009 14:24

Anh Hai, nhớ mang phong lan về cho em nhé!Lời dặn của cô em gái vẫn còn văng vẳng bên tai Phong, nhưng mấy hôm nay đội tập ráo riết quá, chẳng có thời gian để đi vô rừng tìm lan.

Yêu sao xứ rẫy Quê Tôi

Thứ Bảy, 30 Tháng Năm 2009 10:36

Sinh ra và lớn lên tại Chợ Mới – mảnh đất anh hùng trong những năm tháng chiến tranh đã hình thành trong tôi tình yêu thương mãnh liệt và sâu sắc đối với mỗi con người, mỗi hòn đất ở nơi đây. Đặc biệt, tôi yêu tha thiết những luống rẫy xanh rờn đã gắn chặt với tuổi thơ của mình.

Con búp bê và nhánh lan trắng

Thứ Tư, 27 Tháng Năm 2009 09:28

Vài giờ nữa là ngày Quốc tế thiếu nhi, Hồng vội vã đi mua quà cho những người thân mà cô chưa tặng trước đó. Hôm nay, siêu thị đông chặt kín người, cứ mỗi lẫn lễ hay tết là tất cả các cửa hàng cũng như các siêu thị ở Long Xuyên đều như vậy cả. Hồng đang đứng đợi ở cổng bãi giữ xe để chờ được chen chân vào bãi và đi lên Fahasa mua đồ. Giờ bốn bề cô là cả một “biển người”, Hồng thầm nghĩ: “Chắc là không kịp đi những nơi khác nữa rồi”. Vì sau khi mua đồ xong cô còn phải đi chơi với nhóm bạn ở Công viên Mỹ Thới.

Trái tim xanh

Thứ Ba, 26 Tháng Năm 2009 09:56

Khi nhắc đến trái tim hẳn ai cũng nghĩ đến tình yêu. Tất nhiên rồi, biểu tượng của tình yêu mà. Dạo một vòng quanh các shop bán hàng lưu niệm trong thành phố đâu đâu cũng có hình trái tim – những trái tim đỏ rực, màu đỏ nồng nàn và ấm áp quá phải không. Nhưng với riêng tôi, tình yêu lại mang một sắc thái khác, đó là một màu dịu dàng trong sáng, một màu sắc mà tôi da diết mến thương… màu xanh hy vọng!

Mái tóc muỗng dừa của mẹ

Thứ Hai, 25 Tháng Năm 2009 22:58

Có ai hỏi tuổi thơ là gì? Có người thì trả lời bằng giọng nuối tiếc như mong được tìm về với những ngày xa xưa yêu dấu; thuở nào còn xách dép qua những chiếc cầu khỉ chồng chành khó đi; nghe bà kể chuyện cổ tích rầm rì những đêm canh khuya quãng vắng để rồi hình dung ra gương măt cô tiên, ông bụt hiền lành phúc hậu; vui mừng thật nhiều khi mẹ đi chợ về cho que kem, cái kẹo. Có người thì thản nhiên như không, đối với họ tuổi thơ không thể lấy lại được nữa nhớ đến làm gì cho thêm mệt.

Châu Đốc nắng vàng

Thứ Tư, 20 Tháng Năm 2009 09:28

Trên chặng đường dài về lại Long Xuyên với biết bao đề án còn dang dở cho mùa thi đang cặm cụi sôi nổi trôi chậm rãi, tôi, thiêm thiếp ngủ giữa cái nắng trưa dịu nhẹ, cái nắng lan tràn muôn lối…

Thoáng quê

Thứ Ba, 19 Tháng Năm 2009 10:39

Chiếc xe đò từ từ lăn bánh. Bến xe Bình Khánh trưa tháng năm nắng như đổ lửa. Trời nóng đến nỗi tưởng như người ta có thể phát cáu lên với người bắt chuyện, nên không ai dại gì khoe tài giao tiếp dưới cái nắng như thiêu đốt thế này. Nóng quá, trong xe cứ hầm hập hơi người, hơi nắng cả hơi thuốc lá của một tay nào đó đang cố rít nốt điếu thuốc chỉ còn trơ đầu lọc. Nó với tay kéo nhẹ tấm cửa kính, xe đang chạy nên gió bên ngoài cứ mặc sức ùa vào dù vẫn đầy hơi nóng. Thôi kệ, còn đỡ hơn là cứ ngồi tư lự mà tự làm khổ mình với cái nóng gần như nghẹt thở trong xe.- Cháu cứ để cửa đấy, gió ngoài vào thấy dễ chịu hơn!Ông lão ngồi bên cạnh lên tiếng.

Đợi

Thứ Bảy, 16 Tháng Năm 2009 09:51

Tiền khuyến mại của bạn có 0 đồng. Chắc chắn có một lúc nào đó bạn đã rơi vào hoàn cảnh tương tự như tui lúc này. Bình thường, nếu rơi vào trường hợp như vậy, điều đầu tiên tui làm là chạy ù ra bưu điện, mua một thẻ tài khoản con con, để điện thoại của tui từ một tên ăn mày biến hoá thành đại gia.

Mưa tháng năm…

Thứ Sáu, 15 Tháng Năm 2009 15:47

Nắng. Nắng hiện hữu giữa mùa sang. Những hạt nắng xuyên qua kẽ lá hắt xuống long lanh như pha lê trong suốt. Nhiên bình thản thả hồn mình theo cánh gió. Ban đêm với ban ngày, ánh sáng và bóng tối có khi nào xuất hiện một lúc đâu? Mỉm cười, Nhiên không hiểu sao bổng dưng mình lại thắc mắc đến những cái từ lâu mình không để ý tới. Để giờ đây Nhiên biết rằng hạnh phúc của người này đôi khi là mất mát của người kia. Bản thân Nhiên cũng thế, nên chỉ biết cảm thông chứ không thể nào đưa tay giúp đỡ, người trong cuộc phải tự nhận rõ thất bại của mình để mà tự động vượt qua trong cả tình bạn lẫn tình yêu…