Quyển sách cũ

Thứ Năm, 07 Tháng Giêng 2010 15:35

Có những sự việc đã qua đi rồi đi vào quên lãng. Nhưng nhiều lúc ta phải trăn trở vì những chuyện tưởng chừng như vô nghĩa…

Tình yêu cao thượng

Thứ Năm, 07 Tháng Giêng 2010 14:38

Hương cố bước lên những bậc thềm cuối cùng. Tiếng chuông chùa vang vọng mang lại cho cô cảm giác bình yên, thanh thản. Trước mặt Hương là ngôi chùa tuy cũ kĩ nhưng nghiêm trang, thanh tịnh. Cô tìm lên đây để tránh xa Long Xuyên náo nhiệt, nói đúng hơn để tránh xa Tường (bạn trai của cô). Cô đã giận anh sau những lần thất hứa. Anh chỉ biết lo cho công việc và biện hộ bằng những lí lẽ mà cô cho là chưa thuyết phục. Cô giận anh ghê gớm và cô quyết định “bốc hơi”.

Viện Bảo tàng của cuộc đời

Thứ Tư, 06 Tháng Giêng 2010 17:03

Ngày tôi còn nhỏ, khi những lần nghe Ba kể về những phản ứng phản xạ, não trái não phải của con người bằng những phương pháp trực quan sinh động vui tươi để giải đáp cho những thắc mắc trẻ con của tôi về sinh học, tôi đã nhen nhuốm một ước mơ, đó là trở thành bác sỹ như Ba.

Loạt bài về chuyến đi 28/12. Bài 9: Chiều sâu ánh mắt

Thứ Ba, 05 Tháng Giêng 2010 10:32

Tôi tin rằng đôi mắt ẩn chứa một sức mạnh rất lớn. Tôi đã từng cảm nhận được sức mạnh ấy, từ chính một ánh mắt tha thiết, trìu mến thân thương nhất. Ánh mắt mà tôi muốn nói tới, là của GS Trần Văn Khê.

Chiều xưa

Thứ Bảy, 02 Tháng Giêng 2010 09:35

Một buổi chiều nữa lại về bên cánh đồng lúa xanh mơn mởn. Phía tây, ánh mặt trời cũng không buồn buông những tia nắng cuối cùng của một ngày dài, yếu ớt, rồi lặng dần, và cây me trước nhà đen lại, ủ rũ khép những chiếc lá bé nhỏ, buông mình. Trong căn bếp lụp xụp, mẹ nó đang thổi cơm. Từng làn khói trắng như sương, đưa mình xé toạt không gian, xuyên qua mái nhà tranh, nhờ cơn gió nhẹ đưa nó bay đi, bay cao, bay xa rồi lịm đi trong khoảng không vô tận của vùng trời chiều không gợn một áng mây.

Mẹ yêu!

Thứ Tư, 30 Tháng Mười Hai 2009 22:37

"Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa,Miệng nhai cơm bún, lưỡi lừa cá xương""Gió đưa cây cửu lí hương,Xa cha xa mẹ thất thường bữa ănSầu riêng cơm chẳng muốn ăn,Đã bưng lấy bát lại dằn xuống mâm"(Ca dao Việt Nam)

Vết thương

Thứ Ba, 29 Tháng Mười Hai 2009 09:02

Sân bóng hôm nay vắng lặng và buồn thảm não. Không khí lạnh lẽo xung quanh cũng góp phần làm cho mấy đám cỏ không màng ngẩn mặt lên. Chúng ủ rũ, khô khốc không chút sinh khí như biết rằng tiết trời lúc chuyển mùa chẳng mấy dễ chịu, chẳng ấm áp lắm nên cứ mặc tình cho gió lạnh thổi từng cơn nhạt tẻ.

Xa nhà

Thứ Bảy, 26 Tháng Mười Hai 2009 08:45

Gói gém quần áo, sách vở, một cuốn album lưu giữ những kỉ niệm với gia đình, bạn bè, thêm những lời dặn dò của ông bà, cha mẹ, tất cả là hành trang để tôi bắt đầu cuộc sống mới.

MẸ….

Thứ Năm, 24 Tháng Mười Hai 2009 09:13

Mới hôm rồi, em là cô bé trong trắng tinh khôi, em có cuộc sống vô tư hồn nhiên và vui vẻ. Thế mà hôm nay, em ngồi đó lặng khóc, gương mặt trầm tư nặng trĩu tâm sự của em khiến lòng chị quặn thắt. Em có biết mọi người đang lo lắng không? Không ai biết việc gì đã xảy ra với em, ngoài em.

Bạn thế nào khi bị lỡ kế hoạch ?

Thứ Tư, 16 Tháng Mười Hai 2009 09:45

Hôm nay, một ngày đầu tuần tươi đẹp. Tôi đã vạch ra cho mình kế hoạch chi tiết và đang cố gắng để thực hiện nó thật tốt. Hơn tháng nay tôi chưa về nhà thăm mẹ được. Tôi nhớ mẹ lắm. Sắp tới thi HK nên giáo viên cho học bù liên tục để kết thúc chương trình sớm, còn dành thời gian cho sinh viên ôn bài. Lớp tôi ai cũng uể oải với thời khóa biểu thay đổi từng ngày đến chóng mặt.